Trí Nghĩ

113

Trí Di (chữ Hán: 智顗; Wade-Giles: Chih-i; 538 – 597) được coi là Tổ thứ tư của Thiên Thai tông; đệ tử của Huệ Tư, Tổ thứ ba của Thiên Thai tông.

Ông tu trên núi Thiên Thai thuộc tỉnh Chiết Giang 22 năm cho đến khi mất để nghiên cứu Phật học. Tùy Dưỡng Đế đã ban cho ông danh hiệu Trí Giả, nên ông được người đời tôn xưng là Trí Giả đại sư hay Thiên Thai đại sư.

Trí Di chứ không phải Trí Khải

Hầu hết các sách tiếng Việt đều phiên tên ông là “Trí Khải”. Tuy nhiên tên đúng của ông phải là Trí Nghĩ. Encyclopædia Britannica (Từ điển Bách khoa Britannica) đã viết rõ về vấn đề này như sau, trong mục từ Chih-i:

Pinyin Zhiyi (Trí Nghĩ), cũng gọi là Chih-k’ai (Trí Khải) Nhà sư đạo Phật, người sáng lập tông phái Thiên Thai (tiếng Nhật: Tendai), lấy theo tên thiền viện của Trí Nghĩ trên núi Thiên Thai ở Chiết Giang, Trung Quốc. Tên ông thường hay bị phiên sai thành Trí Khải.