Sa mạc cô đơn (phần 1)

113

  Tin bác Tường có tài xem bói không biết do ai tung ra mà đã làm sôi nổi cả nhóm sinh viên Phật tử nơi đây. Dù biết rằng Phật tử không nên quá chú trọng vào bói toán hay tin tưởng những điều mê tín dị đoan nhưng ai cũng có vẻ náo nức chờ đợi ngày họp mặt sắp tới vào đêm rằm tháng Tám để được gặp bác Tường, trưởng nhóm tu học.

Theo lệ thường, ngày Rằm là ngày họp mặt các đạo hữu để làm lễ sám hối. Sau phần nghi thức tụng niệm là trà đàm, pháp thoại. Buổi trà đàm trong ngày Trung thu này khá đặc biệt: có bánh dẻo, có lồng đèn và được tổ chức ngoài sân.

Ghế được xếp thành vòng tròn trên sân sỏi vốn là bãi đậu xe của gia đình bác Tường. Cái bàn nhỏ đặt ở chính giữa, trên có sẵn bình trà nóng, chục cái tách và ba dĩa bánh. Những lồng đèn xanh, vàng, tím, đỏ do mỗi người tự làm lấy được mồi nến và treo rải rác trên những cành cây. Trăng chiếu sáng trên bầu trời trong veo, gió nhẹ và mát. Khung cảnh này làm mọi người cảm thấy dễ chịu và phấn chấn.

Sau khi mọi người đã an vị, bác Tường cất lời:
– Bữa nay chúng ta ăn Tết Trung thu. Ở Việt Nam Tết Trung thu còn gọi là Tết Nhi Đồng vì ngày này đặc biệt là ngày vui của trẻ em.
Hội láu táu pha trò:
– Hồi nhỏ, Trung thu nào cháu cũng khóc vì lồng đèn bị cháy hoài, có vui gì đâu!
Tánh của Hội vẫn thế, thích pha trò, thích bông đùa nhưng không biết cách ăn nói thành ra những câu pha trò thường trở nên nhạt nhẽo, đôi khi làm cho người chung quanh trở nên khó chịu vì những lời nói đâm ngang của anh.
Ái giơ tay xin nói:
– Thưa quý đạo hữu, theo chương trình thì tối nay chúng ta sẽ được tự do đàm luận. Nhân đây, thay mặt một số anh chị em, cháu xin hỏi bác Tường một câu. Bác Tường rút vai, làm ra vẻ sợ hãi:
– Ôi chao, có gì quan trọng làm đạo hữu vào đề kỹ thế?
– Tụi cháu nghe đồn bác xem tướng số hay lắm nên cháu xin hỏi: trong bài ca dao Mười thương có câu:

Một thương tóc xõa đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.

Vậy xin bác cho biết nếu muốn “ăn nói mặn mà có duyên” thì mình phải tập luyện hay vì tướng mạo làm cho mình tự nhiên thành duyên dáng?

Thay vì trả lời, bác Tường hỏi ngược lại:
– Thế các anh chị cho rằng tướng mạo tạo ra sự duyên dáng à? Thí dụ thử xem nào!
Cả bọn nhao nhao lên:
– Má lúm đồng tiền!
– Răng khểnh!
– Mặt rỗ hoa mè ăn nói có duyên!
– Còn gì nữa không? Nếu không, tôi xin phát biểu ý kiến của tôi.

Người có má lúm đồng tiền và người có răng khểnh thường hay cười để khoe cái đẹp của mình phải không? Bởi vì nếu không cười làm sao thấy má lúm đồng tiền, làm sao mình thấy cái răng khểnh của họ? Nhờ họ hay cười nên mặt mày luôn tươi tắn, ít ai thấy sự quạu quọ của họ nên khi ở gần, mình thấy dễ chịu và sinh ra có cảm tình. Từ chỗ có cảm tình, họ nói chuyện mình thấy hay, thấy có duyên chứ gì?

Ái vẫn còn thắc mắc:
– Còn người mặt rỗ thì sao?
Cũng may ở đây không có ai mặt rỗ nên tôi dễ nói. Người bị bệnh đậu mùa sau khi lành, trên mặt còn lưu lại rất nhiều sẹo tròn nhỏ. Rỗ hoa mè là rỗ dày đặc, sẹo này nằm sát sẹo kia. Người mặt rỗ có lẽ tự biết mình không đẹp nên ý tứ giữ gìn lời ăn tiếng nói để gây cảm tình với người chung quanh. Có lẽ vì vậy mà khi thốt ra lời nào, lời ấy đều làm đẹp dạ mát lòng người nghe nên được khen là có duyên.

Kim nãy giờ ngồi im lặng theo dõi câu chuyện. Cô cũng đồng ý rằng sự duyên dáng không phải do tướng mạo sinh ra mà do cách ăn nói dễ thương, cách bông đùa ý nhị. Chứ như Hội nhà ta, trông bề ngoài cũng lịch sự bảnh trai mà không ai chịu nổi cách ăn nói cà rỡn vô duyên của anh chàng!

Kim và các bạn cũng thừa hiểu rằng Ái là để giúp Hội có dịp tự kiểm điểm lại lời ăn tiếng nói của mình.

Thấy bầu không khí đột nhiên có vẻ im lìm, bác Tường gái với tay rót trà và chuyền mấy dĩa bánh cho anh em.

Bác Tường nhâm nhi miếng bánh dẻo, hớp vài ngụm trà nóng rồi vừa cười vừa hỏi:
– Các bạn có tin tướng số không?
Được “gãi đúng chỗ ngứa”, cả bọn trẻ đồng thanh trả lời:
– Dạ tin!
Bác gật gù:
– Tôi cũng vậy, hồi nhỏ thì tôi tin lắm và có khảo cứu về khoa tướng số khá nhiều nhưng sau năm 34 tuổi thì tôi bỏ hết không còn chú ý gì đến tướng số nữa.
Kim lên tiếng hỏi, giọng Huế thật nhẹ nhàng:
– Vì sao có sự thay đổi như thế, thưa bác?
Bác Tường đặt tách trà xuống bàn, cười nhẹ:
– Câu này muốn trả lời cần phải có thì giờ. Nếu anh em cho phép thì buổi nói chuyện đêm nay tôi sẽ kể sơ về cuộc đời của tôi cho các bạn nghe, gọi là chia sẻ chút kinh nghiệm bản thân.

Trung thu mà được quây quần bên nhau cùng ăn bánh uống trà dưới ánh trăng rằm lại còn được nghe kể chuyện xưa thì thật là thú vị. Cả chục đôi mắt đều hướng về bác Tường tỏ vẻ nôn nao chờ đợi…

Bác Tường là con chim đầu đàn của nhóm tu học tại đây. Ai cũng mến sự vui vẻ và phục tài biện luận cũng như công phu hành trì của bác. Hình như tâm hồn của bác là cả một mùa xuân mặc dù tuổi bác đã cao, mái tóc đã ngả màu sương tuyết.

Bác Tường tằng hắng lấy giọng. Ai cũng tưởng bác sẽ bắt đầu câu chuyện bằng hai tiếng “ngày xưa” nhưng đột nhiên bác hỏi:
– Các bạn thấy tôi hiền hay dữ?
Liêm cười trả lời:
– Cả xóm này có ai thấy bác giận bao giờ đâu nói chi là dữ!
– Con ruồi, con kiến bác còn không nỡ sát hại nữa là!
Lộc tỏ vẻ rành hơn:
– Cháu là bạn học của con bác, hầu như ngày nào cháu cũng đến đây để học bài chung với Tài thế mà có bao giờ cháu nghe bác rầy la to tiếng với con trai đâu! Bác hiền như…
Nói đến đây Lộc giơ tay gãi đầu, vì chưa tìm được chữ nào để so sánh.
Mai cười khúc khích thêm vào:
– Hiền như cục đất!
Bác gái che miệng cười trong khi bác trai lắc đầu:
– Các bạn không có tí căn bản nào về khoa xem tướng cả! Mặt mày tôi thế này mà dám bảo là hiền à?

Này nhé, hãy nhìn khuôn mặt của tôi xem, nó như hình vuông ấy; xương quai hàm lại bành ra, đây là mặt của võ tướng. Đôi mày thì to và xếch, đó là tướng dữ. Còn đôi mắt của tôi thuở bé như có ánh lửa vì thị lực rất mạnh. Lúc tôi mới ra trường Trừ bị Thủ Đức, tuy chỉ mang lon Chuẩn úy thôi mà cấp dưới sợ tôi hơn ông Đại úy và Tiểu đoàn trưởng rất nhiều. Tôi quắc mắt nhìn ai là người đó run. Giọng nói của tôi thì ồ ề, tôi hét một tiếng thì người nghe phải khiếp. Lính đặt tên tôi là “ông ba mươi” tức là ông cọp. Trán tôi lại vồ: thông minh nhưng cứng đầu. Tóc dài và cứng tua tủa: ngang bướng, không chịu thua ai. Xét về tuổi thì tôi thuộc mạng Hỏa nữa chứ! Tướng và số trùng hợp tạo ra một thằng tôi hung dữ, ngang bướng và kiêu mạn lắm!

Nói đến đây, bác Tường liếc nhìn vợ, mỉm cười tiếp:
– Gia đình tôi thuộc vào hàng nho phong lễ giáo, trót sinh ra một đứa con như tôi, cả nội tộc, ngoại tộc đều lo buồn. Cha tôi thường đánh tôi mỗi khi tôi ngỗ nghịch làm trái ý người. Những trận đòn chí tử không sửa được cái nết của tôi mà chỉ làm cho tôi càng hung bạo.
– Trong trường thì tôi vô lễ ngang tàng, coi thầy giáo không ra gì, các bạn trai trong lớp tự động coi tui như ông vua con, tôi ra lệnh gì thì bạn bè nghe theo răm rắp. Còn ở lối xóm đứa nào lạng quạng dám tỏ vẻ khinh thị tôi (vì cha mẹ tụi nó cấm không được chơi với tôi) thì thế nào nó cũng bị u đầu hoặc gãy răng.

Còn mẹ tôi, bà thương tôi lắm, tôi biết vậy. Mỗi lần tôi bị đòn xong bà ôm tôi khóc ngất, rồi lấy dầu xoa lên những lằn roi ngang dọc, sưng vù, bầm tím của tôi và hôn lên trán tôi. Nằm trong đôi cánh tay êm ái của mẹ hiền, lòng tôi như dịu lại, tôi tự hứa sẽ sửa đổi tánh nết cho mẹ được vui. Nhưng rồi đâu cũng hoàn đấy!

Khi lên Trung học, tuy bề ngoài bớt hung hăng nhưng bên trong tôi ngấm ngầm làm “chuyện lớn”. Tụ họp bảy, tám đứa cũng có “máu anh hùng” như tôi và lập ra đảng “Trừ gian diệt bạo” (TGDB). Trong đầu óc non nớt của những học sinh đệ lục, đệ ngũ, chúng tôi không biết thế nào là gian, thế nào là bạo. Đảng tí hon cứ nhắm vào những thằng con trai nhà giàu làm phách mà ra tay một cách kín đáo. Thuở ấy, chúng tôi rất lấy làm tự hào về những thành tích “trừ gian diệt bạo” và cảm thấy mình rất là anh hùng, lại càng thích thú hơn khi nghe dư luận trong trường xôn xao vì dấu hiệu TGDB mà không biết ai là kẻ chủ mưu.

Có lẽ cái cảm giác tự hào làm tôi phấn khởi nên bắt đầu tôi thích học và muốn học cho giỏi. Môn nào tôi cũng cố gắng đứng đầu không chịu thua ai. Năm đệ tứ, tôi được học truyện Kiều. Ai khen truyện Kiều hay thế này thế nọ, riêng tôi, tôi như được gặp con người lý tưởng của tôi là chàng Từ Hải:

“Dọc ngang nào biết trên đầu có ai”. Tôi tự cho mình có gương mặt giống Từ Hải và tôi muốn làm chuyện lớn lao như Từ Hải để san bằng những bất công trong xã hội.
Kết quả học tập xuất sắc của tôi năm đệ tứ làm cho mẹ tôi vui vẻ hài lòng và ba tôi bắt đầu an tâm. Nhưng tánh tôi kỳ khôi lắm, tôi không muốn ép mình trong khuôn khổ, mẫu mực đã định sẵn. Tôi không muốn làm người học trò ngoan để được thầy cô khen ngợi, được ba tôi vuốt tóc như một đứa trẻ con và được ông nội tặng cho ít tiền thưởng. Vì thế, đến năm đệ tam, tôi ì ra không chịu học hành gì cả.

Bây giờ nhóm TGDB của tôi chỉ còn lại ba đứa nên tôi dành thì giờ để đào tạo “mầm non” và gây dựng thành một “đảng” có tổ chức, có mục tiêu hoạt động và làm những chuyện lớn hơn. Cũng may là trong thời gian này, tôi không gây nên những chuyện táo bạo, phạm pháp.

(còn tiếp)

Bích Thu