Nỗi buồn thầm lặng
(Nhân ngày 27- 7-2017)

570

  Chiến tranh – khi nói đến hai chữ CHIẾN TRANH, tôi cảm thấy buồn vô hạn. Chiến tranh tàn ác vô cùng, nó đã cướp mất đi bao nhiêu sinh mạng trên lãnh thổ Việt Nam. Con mất cha, vợ mất chồng, cha mẹ mất con đã hy sinh trên trận tuyến.

Tre già phải khóc măng non
Mẹ cha hôm sớm khóc con bỏ mình
Con chưa báo đáp thâm tình
                                                                             Bỏ cha mẹ lại một mình đớn đau.

Tuấn, người con trai ngoan hiền, theo tiếng gọi non sông lên đường tòng quân nhập ngũ, bỏ lại sau lưng cha mẹ già, giao lại trách nhiệm cho đàn em. Có những đêm mưa gió bão bùng, cái lạnh nơi biên thùy nứt nẻ đôi môi. Tuấn cố gắng làm tròn trọng trách của mình trước làn tên mũi đạn. Chỉ cần sơ hở canh chừng là giặc tràn vào xê dịch mốc đường ranh. Tuấn đi lính hơn hai năm, một hôm có lệnh chuyển quân về tuyến đầu Tổ quốc, để giữ vững biên cương. Chiều nay, mặt trời đã lặn còn ít ánh nắng chói lại, đỏ rực phía trời tây, những ngọn cây cao phản chiếu một màu vàng nhạt. Góc trời xa thẳm, vài đàn chim vươn cánh bay về tổ ấm. Trời xanh không một vờn mây, gió dìu dịu tràn khắp không gian vô tận.

° Ngày… tháng… năm…

Không có nỗi buồn nào bằng khi phải xa gia đình Cha Mẹ, không biết giờ này Ba Má đang yên giấc hay đang buồn nhớ con. Nơi biên thùy gió lạnh se lòng, đêm nay tiếng súng nổ vang, chúng con không dám chợp mắt. Có lẽ giặc đã lợi dụng lúc tối trời, mưa phùn mà tiến quân chăng? Con dừng bút, chúc Ba Má ngủ ngon.

° Ngày… tháng… năm…

Mây chiều lặng lẽ trôi. Mẹ ở miền xa xôi
Biết Mẹ ra sao nhỉ. Trong dạ luống bồi hồi
Bồi hồi dạ quặn đau. Thời gian chóng qua mau
Thấm thoát hai Thu rồi. Hai Thu trôi rất mau

° Ngày… tháng… năm…

Ngồi nơi khung cửa phóng tầm mắt ra ngoài, bầu trời hôm nay trong suốt, nhưng có một chòm mây bạc từ đâu kéo đến, lững lờ trôi trên vòm trời xanh biếc. Nó cứ đi và đi mãi, tại sao nó hững hờ và vô tư đến thế? Nó đâu biết lúc này có một người đang nhìn theo nó và mong nó đứng lại, đứng lại để gởi bao nỗi niềm của người chiến sĩ tha phương về nơi viễn xứ. Nơi mà cha mẹ già đang mỏi mòn trông ngóng người con trai của minh, làm xong nghĩa vụ với Tổ quốc, sớm quay về nơi chôn nhau cắt rốn.

° Ngày… tháng… năm…

Phận làm trai hai vai gánh nặng, nợ non sông đang hồi chinh chiến, làm sao làm ngơ khi giặc tràn vào cướp của giết người dân lành vô tội, hiếp đáp những cô thôn nữ thơ ngây trong trắng. Mây ơi, mi có hiểu được lòng ta không nhỉ? Ta vẫn nhớ quê hương, nhớ Mẹ hiền, nhớ đàn em thơ ngây bên bếp lửa hồng chờ ngày anh trở về.

° Ngày… tháng… năm…

Vừa thay phiên gác tôi bước vào phòng, đặt lưng xuống chiếu, thì cơn ho nổi lên. Sợ đồng đội không ngủ được, nên tôi vội khoác áo len và ra khỏi phòng. Bốn bề yên lặng không một tiếng động, ngoài tiếng tắc lưỡi điểm canh của những con thằn lằn. Tôi đưa mắt nhìn lên bầu trời đen nghịt, đầy bóng tối man rợ. Mặc dù, bầu trời có lốm đốm những vị sao lấp lánh, mảnh trăng lưỡi liềm vắt ngang trên nền trời, nhưng những thứ ấy không đủ ánh sáng để phá tan màn đêm dày đặc. Một viên đạn bay vèo về phía tôi, nhưng bám vào gốc cây gần đấy, thế là tôi được thoát nạn.

° Ngày… tháng… năm…

Là Phật tử những lúc rảnh rỗi nhớ nhà, tôi thường mở máy để nghe thuyết giảng. Chiều nay nghe đến đoạn các pháp hữu vi đều nằm trong định luật VÔ THƯỜNG, có sanh ắt có tử, có hợp phải có ly. Sống trên đời nào ai tránh khỏi sự thay đổi nhanh chóng của kiếp người, trong từng sát na.

“Ngày nay lại đã qua rồi
Mạng căn huyết mạch lần hồi khô khan
Dường như cá cạn ở ao
Khổ thêm nào có phút nào vui đâu!”

Tôi chăm chú lắng nghe, vẫn hai tiếng VÔ THƯỜNG ấy, nhưng hôm nay nó trở nên đề tài quan trọng, cho tôi sự nhận xét khác hơn mọi lần.

Được lệnh khẩn cấp đi hành quân, tôi vội tắt máy, xếp vào ngăn tủ, nai nịt vào lưng những trái lựu đạn xong, liền tập trung về bộ chỉ huy để nhận nhiệm vụ. Thế là chúng tôi bước thấp, bước cao đi trong đêm ngập tràn bóng tối.

Chính đêm ấy là đêm định mệnh đã an bài, Tuấn đã ngã gục trước viên đạn ác nghiệt của đối phương. Anh em đồng đội đã băng bó và chuyển Tuấn về nơi cứu cấp, nhưng vì máu ra nhiều quá và Tuấn đã trút hơi thở cuối cùng. Tuấn mất đi, anh nằm xuống gia đình mất đi một người con hiếu thảo. Tổ quốc mất đi một người con “Tận trung với Nước, tận hiếu với Dân”. Khi hung tin đưa đến, Ba Má chết đứng lặng người, đôi chân cứng đờ, không xê dịch nổi, Má Tuấn ngã quỵ nằm dài trên nền nhà bất động, các em gào thét thảm thương. Ôi, cảnh sanh ly nào chẳng đớn đau xé ruột!

Rồi thân xác Tuấn được đồng đội đưa về tận nhà, trong chiếc Quan tài phủ lên lá cờ Tổ quốc Việt Nam. Quyển nhật ký của Tuấn đồng đội cũng đặt lên bàn thờ, kỷ niệm những dòng chữ vui buồn của người đã khuất. Tuấn cũng như bao Chiến sĩ nằm xuống để bảo vệ quê hương, lãnh thổ Việt Nam yêu dấu. Được tôi luyện trong lịch sử đấu tranh, dân tộc ta đã bao lần chiến thắng quân Mông, quân Nguyên, thoát khỏi ách thống trị của Cường quốc. Việt Nam là đất nước nhỏ bé, bị đè nặng bởi ngàn năm đô hộ giặc Tàu, trăm năm đô hộ giặc Tây, vậy mà họ đã vùng lên thay đổi được vận mạng. Chính sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ nằm xuống, để Việt Nam hôm nay nở hoa HÒA BÌNH kết trái PHÁT TRIỂN và PHỒN VINH. Chuyện gì đến là phải đến, gia đình Tuấn như một màn đen bao phủ. Ba Má Tuấn không còn nước mắt để khóc con, hàng ngày các em đi làm để kiếm sống, Ba Má Tuấn được nhà nước chăm sóc nhưng có đủ vào đâu. Mỗi tháng chưa đầy hai triệu đồng, chưa nói đến những lúc ốm đau trở gió trái trời. Nhờ gia đình hiểu đạo, hàng ngày Ba Má Tuấn, mượn cửa Thiền để khuây khỏa lúc tuổi xế chiều. Nhờ giá trị của thời gian mà gia đình Tuấn tìm được niềm vui trong lẽ sống.

“Thời gian là thuốc đại tài
Hay là linh dược trị vài bịnh duyên
Thời gian trị khổ triền miên
Sanh ly tử biệt đôi miền cách xa
Thời gian vui sống an hòa
Hận thù hỷ xả bỏ qua an bình
Thời gian liều thuốc hiển linh
Trị lành căn bịnh thất tình thế gian
Thời gian là thuốc linh hoàn
Đo lường lòng dạ xóm làng quanh ta
Thời gian chung sống hài hòa
Chúng ta nhẫn nhịn tránh xa ác điều
An tâm tu học càng nhiều
Chúng ta gặt hái rất nhiều thiện duyên.”

Ngày THƯƠNG BINH LIỆT SĨ chúng ta nên tưởng nhớ đến công ơn Anh hùng Liệt sĩ. Từ thời lập Quốc đến giờ, Ông Cha ta đã đem xương máu điểm tô cho non sông Việt Nam ngày thêm gấm vóc. Chúng ta cố gắng sống và nên sống vì hạnh phúc của muôn người, để xứng danh là con Hồng Cháu Lạc, cũng là tròn bổn phận tri ân báo ân của người con Phật.

TKN. Phước Giác