Lâm Tế Lục

18

Lâm Tế Lục (Trung臨濟錄Lín jì lù) (Rinzairoku?), hay Lâm Tế Ngữ Lục, có tên đủ (toàn danh) Trấn châu Lâm tế Tuệ chiếu thiền sư ngữ lục (Trung镇州临济慧照禅师语录Zhèn zhōu lín jì huì zhào chánshī yǔlù) là một bản thiền tông kinh điển, được biên soạn bởi Tam Thánh Huệ Nhiên (Trung三圣慧然Sān shèng huìrán) vào đời Đường, ghi lại những pháp ngữ và hành động của sư Lâm Tế Nghĩa Huyền (Trung臨濟義玄Lín jì yìxuán) được thu vào Đại chính tạng tập 47, và được Lâm Tế tông coi là bộ Ngữ lục (Trung語錄Yǔlù) (epigram) quan trọng nhất.

Nhận xét

Thiền sư Nhật Bản Suzuki Daisetsu Teitarō trong Lâm tế đích cơ bản tư tưởng (Trung临济的基本思想Lín jì de jīběn sīxiǎng) cho biết Khái niệm ‘người’ là chìa khóa của cuốn sách và cũng là cốt lõi của tinh thần thiền thực sự, được nhiều người coi là thiền tông tốt nhất chúng ta đang có

Nội dung

Sách này được chia làm 3 phần: Ngữ lục, Khám biện (Trung勘辨Kān biàn) và Hành lục. Phần Ngữ lục trình bày về Tứ hát, Tứ tân chủ, Tam huyền tam yếu, Tứ liệu giản v.v…; phần Khám biện nói về cơ duyên vấn đáp với các bậc tôn túc khi Lâm Tế du phương tham vấn các nơi; còn phần Hành lục thì nói về hành trạng và truyện kí của ông. Phần nổi tiếng nhất trong nội dung sách này là Tứ liệu giản, đó là: Đoạt nhân bất đoạt cảnh, Đoạt cảnh bất đoạt nhân, Nhân cảnh câu đoạt, Nhân cảnh câu bất đoạt… Sau khi Lâm Tế thị tịch được 254 năm, thì sư Viên Giác Tông Diễn ở núi Cổ sơn thuộc Phúc châu mới khắc lại bộ Ngữ lục này vào năm Tuyên hòa thứ 2 (1120) đời Bắc Tống. Vấn đề nội dung bản Ngữ lục khắc lại này với bộ Ngữ lục trước năm Tuyên hòa thứ 2 có giống nhau hay không thì không thể khảo chứng được, vì thiếu tư liệu. Bản lưu hành hiện nay là bản khắc lại