Ký ức thuở nhỏ đến chùa

88

  Khoảng những năm 1977, 1978, lúc đó con 10, 11 tuổi. Mỗi cuối tuần, con theo mẹ đi chùa Ấn Quang thọ Bát Quan Trai, ở lại chùa một ngày một đêm. Buổi khuya, giờ đi công phu, con thường quan sát hai phòng cuối của dãy nhà Tăng. Phòng ở bên trái (từ trong chánh điện nhìn ra) là phòng Hòa thượng Trí Quảng, Ngài ngồi trên ghế tụng Kinh Pháp Hoa; phòng bên phải (từ trong chánh điện nhìn ra) là phòng Hòa thượng Trí Quang, Ngài lạy sám hối, sau tấm bình phong, cửa mở toang có lẽ trời nóng. Cứ vậy mỗi tuần dự Bát Quan Trai con đều quan sát. Lúc đó con chỉ thắc mắc sao thầy Trí Quang không đi công phu với đại chúng mà lạy sám hối trong phòng? Rồi có một hôm, con theo mẹ vào phòng Hòa thượng Trí Quang để chào Ngài đi về. Ngài hỏi: “Giờ mấy mẹ con đi đâu đó?” Mẹ con trả lời: “Dạ chúng con đi Sài Gòn.” Con chỉ có chừng đó kỷ niệm về Người thời theo mẹ đi chùa Ấn Quang.

Đến mùa hè năm 1979, con vào chùa Huê Lâm tập sự xuất gia, rồi năm 1981 thọ Sa di ni, con thỉnh bộ Sa di ni của Ngài Trí Quang dịch, con thích lắm và đã tự học nằm lòng. Lớn thêm chút, con đi ra tiệm cơm chay của chùa công quả, mỗi sáng dậy quý Sư thường mở cho nghe Thủy sám, do Hòa thượng Trí Quang dịch, Thầy Chơn Thức tụng. Đến khi ra nước ngoài, mỗi tối thứ Năm trong tuần, huynh đệ chúng con thường tụng Kinh Di Giáo, bản dịch của Hòa thượng. Khóa kiết Thu hàng năm cho chư Ni tại Hoa Kỳ, trong ngày mãn khóa, chúng con cũng tụng Kinh Di Giáo. Con rất thích văn phong của Hòa thượng, ngắn gọn súc tích, thường là bốn chữ.

Kính bạch Hòa thượng, hình ảnh Người lạy sám hối mỗi khuya năm xưa, đã theo con đi vào chùa từ thuở ấu thơ. Nhờ đó, con tinh tấn lạy sám hối khi còn là cô điệu. Con luôn nghĩ rằng Hòa thượng là bậc Tôn đức mà còn tinh tấn lễ Phật sám hối, còn mình không siêng năng thì không thể. Chỉ nghĩ đơn giản vậy mà con lạy hết bộ Vạn Phật, Lương Hoàng sám, Thủy Sám.

Con có đọc được câu Hòa thượng viết (con quên là trong sách nào rồi): “Khi đứng trước Phật thì mình phải hứa là mình xứng đáng là con của Phật.” Nhờ vậy mỗi khi đắp y, đứng trước Phật con luôn giữ mình nghiêm trang và thường tự nhắc: “Mình phải tu tập đàng hoàng để xứng đáng là con gái của Đức Thế Tôn.”
Kính bạch Hòa thượng, con chưa từng được nghe Hòa thượng trực tiếp giảng dạy, nhưng thân giáo và kinh văn của Hòa thượng dịch đã nuôi dưỡng Bồ đề tâm con từ hồi mới vào chùa cho đến bây giờ.

Hôm nay, nơi Mỹ quốc hay tin Hòa thượng viên tịch, con bùi ngùi kính tiếc… Con viết lại ký ức tuổi thơ để bày tỏ lòng biết ơn Người!

Đọc di chúc của Hòa thượng con cảm phục và ngưỡng mộ! Ngưỡng mộ vì lời sau cùng của Người vẫn là bài học lớn cho con: “Đơn giản và tiết kiệm”. Có thể có người nghĩ rằng chỉ có vậy thôi có gì là bài học lớn. Nhưng chỉ vậy thôi không có nghĩa là ai cũng có thể làm được! Và vì ít người làm nên nó là bài học lớn.

Vậy thôi, như Người đã nói trong quyển tự truyện: “…Cuộc đời tôi ‘không vẫn hoàn không’, không có gì đáng nhớ, đáng nói. Ngay như sự tự truyện này, vì không thể không có, nên phải viết và phải in, mà thôi. ‘Không vẫn hoàn không’ là Phật cho, tôi mới được như vậy.”
Nhờ Phật cho, nên hàng hậu học chúng con có được bậc Thầy như Hòa thượng!

Nam mô Trí Quang Thượng Nhân.
Boston, ngày 9 tháng 11 năm 2019
Con, Tỳ kheo Ni Như Bảo kính lễ.

TKN. Như Bảo