Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

28
 PHẨM 28: PHỔ HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN PHÁT

Lúc bấy giờ Phổ Hiền Bồ-tát với sức thần thông tự tại, uy đức cùng danh xưng vang khắp, ngài đã đến từ phương đông cùng với vô lượng vô biên chẳng thể tính đếm kể số lượng chư đại Bồ-tát. Các cõi nước đi qua thảy đều chấn động, có hoa sen báu rơi xuống và trỗi lên vô lượng tỷ ức loại âm nhạc.

Lại cũng có vô số trời, rồng, quỷ tiệp tật, tầm hương thần, phi thiên, kim sí điểu, nghi thần, đại mãng xà, người và phi nhân vây quanh Phổ Hiền Bồ-tát. Họ cùng đi theo ngài và mỗi vị đều hiện sức uy đức thần thông. Khi đến núi Thứu Phong tại Thế giới Kham Nhẫn, họ đảnh lễ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, rồi đi nhiễu bên phải bảy vòng.

Tiếp đến, Phổ Hiền Bồ-tát bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Con ở quốc độ của Đức Phật Bảo Uy Đức Thượng Vương và từ nơi xa đã nghe ở Thế giới Kham Nhẫn đang thuyết Kinh Pháp Hoa. Thế nên, con cùng với vô lượng vô biên tỷ ức chư Bồ-tát đều đồng đến nghe và thọ trì.

Ngưỡng mong Thế Tôn hãy thuyết giảng.

Sau khi Như Lai diệt độ, nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào muốn đắc Kinh Pháp Hoa này thì phải làm sao?”

Phật bảo Phổ Hiền Bồ-tát:

“Sau khi Như Lai diệt độ, nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thành tựu bốn Pháp thì sẽ đắc Kinh Pháp Hoa này:

1. Người đó được chư Phật hộ niệm.
2. Người đó gieo trồng căn lành.
3. Người đó nhập chánh định.
4. Người đó phát tâm muốn cứu độ hết thảy chúng sanh.

Sau khi Như Lai diệt độ, nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thành tựu bốn Pháp như thế, họ chắc chắn sẽ đắc Kinh Pháp Hoa này.”

Lúc bấy giờ Phổ Hiền Bồ-tát bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Trong đời ác trược của 500 năm sau cùng, nếu có ai thọ trì Kinh điển này, con sẽ bảo hộ, diệt trừ các hoạn nạn, và khiến họ được an ổn. Không ai có thể trục lợi người ấy, hoặc giả là ma, con của ma, ma nữ, ma dân, hoặc bị ma nhập, quỷ tiệp tật, quỷ bạo ác, quỷ úng hình, quỷ hút tinh khí, quỷ khởi thi, quỷ xú uế, quỷ nhập xác chết đi giết người, hay kẻ xấu não loạn–tất cả đều chẳng thể làm hại.

Hoặc giả người này đang đi hay đứng và đọc tụng Kinh này, khi ấy con sẽ cưỡi voi trắng chúa sáu ngà và cùng chư đại Bồ-tát đến nơi đó. Con sẽ hiện thân, bảo hộ cúng dường, an ủi tâm họ, và cũng là vì cúng dường Kinh Pháp Hoa.

Hoặc giả người ấy đang ngồi và tư duy Kinh này, lúc đó con cũng sẽ cưỡi voi trắng chúa và hiện thân ở trước họ. Nếu người ấy quên mất một câu hay một bài kệ của Kinh Pháp Hoa, thì con sẽ chỉ dạy và cùng họ đọc tụng cho đến khi thông thạo.

Lúc bấy giờ, người thọ trì đọc tụng Kinh Pháp Hoa sẽ thấy được thân con, lòng vui mừng vô cùng và càng thêm tinh tấn. Do thấy được con, họ sẽ liền đắc chánh định và các tổng trì như là: Toàn Tổng Trì, Bách Thiên Vạn Ức Toàn Tổng Trì, và Pháp Âm Phương Tiện Tổng Trì. Họ sẽ đắc các tổng trì như thế.

Bạch Thế Tôn! Trong đời ác trược của 500 năm sau cùng, nếu có những vị BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, hoặc Thanh Tín Nữ nào thành khẩn, thọ trì, đọc tụng, biên chép, hay muốn tu tập Kinh Pháp Hoa này, thì trong 21 ngày nên nhất tâm tinh tấn. Lúc 21 ngày hoàn mãn, con sẽ cưỡi voi trắng sáu ngà với vô lượng Bồ-tát vây quanh. Ở trước người đó, con sẽ hiện một thân hình mà hết thảy chúng sanh đều hoan hỷ muốn thấy, để thuyết Pháp và chỉ dạy sự lợi ích an vui. Con cũng sẽ truyền cho họ một thần chú. Bởi đắc tổng trì đó nên sẽ không có loài phi nhân nào có thể phá hoại và họ cũng chẳng bị người nữ mê hoặc. Con cũng sẽ đích thân luôn bảo hộ người ấy. Kính mong Thế Tôn cho phép con tuyên thuyết thần chú này.”

Liền ở trước Phật mà nói chú rằng:

|| adaṇḍe daṇḍapati daṇḍāvartani daṇḍakuśale daṇḍasudhāri sudhārapati buddhapaśyane sarvadhāraṇi āvartani saṁvartani saṁghaparīkṣite saṁghanirghātani dharmaparīkṣite sarva-sattva-rutakauśalyānugate siṁhavikrīḍite [anuvarte vartani vartāli svāhā] ||

|| a đan đe, đan đa ba ti, đan đa qua ta ni, đan đa cu sa le, đan đa su đa ri, su đa ra ba ti, bu đà ba si a ne, sa qua đa ra ni, a qua ta ni, sâm qua ta ni, sâm ga ba ri cờ si te, sâm ga nia ga ta ni, đa ma ba ri cờ si te, sa qua – sách toa – ru ta cau sa ly a nu ga te, sim ha vi cờ ri đi te, [a nu qua te, qua tan ni, qua ta li, sờ qua ha] ||

“Bạch Thế Tôn! Nếu có Bồ-tát nào nghe được thần chú này, thì phải biết là do sức thần thông của Phổ Hiền.

Nếu Kinh Pháp Hoa lưu hành ở châu Thắng Kim và có ai thọ trì, thì họ nên nghĩ như vầy:

‘Đây đều do sức uy thần của Phổ Hiền.’

Nếu có người thọ trì đọc tụng, chánh niệm tư duy, giảng giải nghĩa thú, và như thuyết tu hành, thì phải biết người ấy đang tu hạnh Phổ Hiền. Họ đã gieo trồng sâu căn lành nơi vô lượng vô biên chư Phật và đã được chư Như Lai lấy tay xoa đỉnh đầu.

Nếu có ai chỉ biên chép Kinh này thì khi người ấy mạng chung, họ sẽ sanh lên trời Tam Thập Tam. Lúc đó, 84.000 thiên nữ sẽ trỗi các loại âm nhạc để chào đón. Họ sẽ liền đội mũ bảy báu và cùng với các thể nữ thọ hưởng vui sướng. Huống nữa là thọ trì đọc tụng, chánh niệm tư duy, giảng giải nghĩa thú, và như thuyết tu hành.

Nếu có ai thọ trì đọc tụng và giảng giải nghĩa thú của Kinh này, thì khi người ấy mạng chung, 1.000 Đức Phật sẽ dang tay tiếp dẫn, khiến họ chẳng bị kinh hoàng và chẳng đọa đường ác. Họ sẽ liền vãng sanh đến chỗ của Từ Thị Bồ-tát ở trên trời Hỷ Túc. Từ Thị Bồ-tát có 32 tướng, cùng với chư đại Bồ-tát vây quanh, và có một tỷ ức thiên nữ quyến thuộc. Khi được sanh ở đó, họ sẽ có các công đức và sự lợi ích như thế.

Vì thế, người trí phải nên hết lòng tự mình biên chép Kinh này, hoặc bảo người khác biên chép, thọ trì đọc tụng, chánh niệm tư duy, và như thuyết tu hành.

Bạch Thế Tôn! Con nay sẽ dùng sức thần thông để bảo hộ Kinh này. Sau khi Như Lai diệt độ, con sẽ rộng lưu truyền ở châu Thắng Kim và chẳng để đoạn tuyệt.”

Lúc bấy giờ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh ngợi khen rằng:

“Lành thay, lành thay, Phổ Hiền! Ông có thể hộ trì Kinh này và khiến chúng sanh được nhiều sự lợi ích an vui. Ông đã thành tựu công đức không thể nghĩ bàn và có lòng đại từ bi thâm sâu. Từ thuở xa xưa, ông đã phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và có thể phát nguyện để dùng thần thông bảo hộ Kinh này. Ta sẽ dùng sức thần thông để thủ hộ cho những ai có thể thọ trì danh hiệu của Phổ Hiền Bồ-tát.

Này Phổ Hiền! Nếu có ai thọ trì đọc tụng, chánh niệm tư duy, tu tập, và biên chép Kinh Pháp Hoa này, thì phải biết người ấy đã thấy Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, như chính họ đã từ kim khẩu của Phật mà nghe được Kinh điển này.

– Phải biết người ấy đã cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh.
– Phải biết người ấy đã được Phật ngợi khen: “Lành thay!”
– Phải biết người ấy đã được Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh lấy tay xoa đỉnh đầu.
– Phải biết người ấy đã được Pháp y của Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh phủ lên thân.

Những người như thế sẽ không bao giờ còn tham trước dục lạc của thế gian và chẳng còn ưa thích sách vở của ngoại đạo. Người đó cũng không còn vui thích thân cận với họ cùng những kẻ xấu ác, kẻ làm nghề mổ giết, kẻ nuôi heo dê gà chó, kẻ săn bắn, hay kẻ buôn bán nữ sắc.

Tâm ý của người này sẽ ngay thẳng, có chánh niệm, và có lực của phước đức. Họ sẽ không bị ba độc não hại và cũng chẳng bị ganh ghét, ngã mạn, tà mạn, hay tăng thượng mạn não loạn. Người đó thiểu dục tri túc và có thể tu hạnh Phổ Hiền.

Này Phổ Hiền! Sau khi Như Lai diệt độ và trong 500 năm sau cùng, nếu ông thấy có ai thọ trì đọc tụng Kinh Pháp Hoa thì phải nên nghĩ như vầy:

‘Người này không bao lâu sẽ đến ngồi ở Đạo Tràng, phá tan các chúng ma, và đắc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Rồi chuyển Pháp luân, đánh trống Pháp, thổi loa Pháp, và rưới mưa Pháp. Ngài sẽ ngồi trên Pháp tòa sư tử ở giữa đại chúng và hàng trời người.’

Này Phổ Hiền! Vào đời sau, nếu ai thọ trì đọc tụng Kinh điển này thì người ấy sẽ chẳng còn tham trước y phục, ẩm thực, giường nệm hay những đồ vật trong cuộc sống. Sở nguyện của họ chẳng hư dối. Lại ở hiện đời sẽ được phước báo.

Nếu có ai khinh rẻ và hủy báng họ mà nói rằng:

‘Thiệt là kẻ điên rồ! Làm ba cái việc vô ích và cuối cùng chẳng được gì!’

Tội báo như thế là đời đời sẽ không có mắt.

Nếu có ai cúng dường và ngợi khen họ, thì ở đời này sẽ được quả báo lành.

Nếu ai thấy có người thọ trì Kinh này mà lại nói ra lỗi sai hay điều ác của họ, dù thật hay chẳng thật, thì hiện đời kẻ đó sẽ mắc bệnh hủi.

Nếu ai khinh chê và chế giễu họ, thì đời đời răng sẽ thưa hoặc bị rụng, môi trề, mũi trẹt, tay chân co quắp, mắt hình tam giác, thân thể hôi hám với máu mủ mụn nhọt, bụng chứa toàn nước, hơi thở đứt quãng, hoặc các trọng bệnh xấu ác.

Vì thế, Phổ Hiền! Nếu ai thấy có người thọ trì Kinh điển này thì phải nên từ xa chào đón và cung kính họ như Phật.”

Khi nói Phẩm Phổ Hiền Bồ-tát Khuyết Phát này, có vô lượng vô biên Bồ-tát nhiều như cát sông Hằng đắc Bách Thiên Vạn Ức Toàn Tổng Trì. Có chư Bồ-tát bằng số vi trần của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới được đầy đủ Đạo Phổ Hiền.

Khi Phật giảng Kinh này xong, ngài Phổ Hiền và chư Bồ-tát, ngài Thu Lộ Tử và hàng Thanh Văn, cùng trời, rồng, người và phi nhân, hết thảy chúng hội đều hoan hỷ vô lượng. Họ thọ trì lời Phật dạy, đảnh lễ và cáo lui.