Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

8
 PHẨM 24: DIỆU ÂM BỒ-TÁT

Lúc bấy giờ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh phóng quang minh từ đảnh nhục kế, là tướng của bậc đại nhân, và phóng ra ánh sáng từ tướng bạch hào ở giữa đôi chân mày. Hào quang đó chiếu khắp 1.080.000 ức nayuta [na du ta] Hằng Hà sa thế giới của chư Phật ở phương đông.

Vượt qua số thế giới này có một thế giới tên là Tịnh Quang Trang Nghiêm. Quốc độ ấy có một Đức Phật, hiệu là Tịnh Hoa Tú Vương Trí Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.

Có vô lượng vô biên Bồ-tát đại chúng đang cung kính vây quanh và Ngài thuyết Pháp cho họ. Khi ấy, ánh sáng bạch hào của Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh chiếu soi khắp cõi nước kia.

Lúc bấy giờ trong quốc độ Nhất Thiết Tịnh Quang Trang Nghiêm có một vị Bồ-tát tên là Diệu Âm. Từ xưa ngài đã gieo trồng căn lành, thân cận cúng dường vô lượng tỷ ức chư Phật và thành tựu được trí tuệ thâm sâu.

Ngài đã đắc:
– Diệu Tràng Tướng Chánh Định,
– Pháp Hoa Chánh Định,
– Tịnh Đức Chánh Định,
– Tú Vương Hí Chánh Định,
– Vô Duyên Chánh Định,
– Trí Ấn Chánh Định,
– Giải Nhất Thiết Chúng Sanh Ngữ Ngôn Chánh Định,
– Tập Nhất Thiết Công Đức Chánh Định,
– Thanh Tịnh Chánh Định,
– Thần Thông Du Hí Chánh Định,
– Tuệ Cự Chánh Định,
– Trang Nghiêm Vương Chánh Định,
– Tịnh Quang Minh Chánh Định,
– Tịnh Tạng Chánh Định,
– Bất Cộng Chánh Định,
– và Nhật Toàn Chánh Định.

Ngài đã đắc các đại chánh định như thế, nhiều như số cát trong một tỷ ức sông Hằng.

Khi hào quang của Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh chiếu đến thân, ngài liền thưa với Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí rằng:

“Thưa Thế Tôn! Con nên đi đến Thế giới Kham Nhẫn để lễ bái, thân cận, và cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh cùng thấy được Diệu Cát Tường Pháp Vương Tử Bồ-tát, Dược Vương Bồ-tát, Dũng Thí Bồ-tát, Tú Vương Hoa Bồ-tát, Thượng Hành Ý Bồ-tát, Trang Nghiêm Vương Bồ-tát, và Dược Thượng Bồ-tát.”

Lúc bấy giờ Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí bảo Diệu Âm Bồ-tát rằng:

“Ông chớ khinh cõi nước kia và nghĩ rằng nó thấp kém.

Thiện nam tử! Thế giới Kham Nhẫn kia có chỗ cao chỗ thấp và không bằng phẳng. Có đất, đá, núi non, và tràn đầy các đồ dơ bẩn cùng những việc xấu ác. Thân Phật bé nhỏ và thân hình của chư Bồ-tát cũng nhỏ. Còn thân ông cao 42.000 yojana [dô cha na], và thân Ta cao 6,8 triệu yojana. Thân của ông đoan chánh đệ nhất với một tỷ phước trang nghiêm và quang minh thù diệu. Cho nên khi đến nơi đó, ông chớ khinh khi và sanh ý tưởng thấp kém đối với cõi nước kia cùng Phật và chư Bồ-tát ở quốc độ ấy.”

Diệu Âm Bồ-tát thưa với Đức Phật kia rằng:

“Thưa Thế Tôn! Bây giờ con sẽ đi đến Thế giới Kham Nhẫn bằng vào uy lực của Như Lai, thần thông du hí của Như Lai, và công đức trí tuệ trang nghiêm của Như Lai.

Khi ấy, thân của Diệu Âm Bồ-tát chẳng dao động, không rời khỏi chỗ ngồi và nhập chánh định. Bằng với sức chánh định, ngài đi đến núi Thứu Phong cách Pháp tòa không xa. Rồi biến hóa ra 84.000 hoa sen báu, với cọng làm bằng vàng ở dưới sông tại châu Thắng Kim, bạc trắng làm lá, kim cang làm nhụy, và ngọc xích bảo làm cuống.

Khi Diệu Cát Tường Pháp Vương Tử thấy những hoa sen này, ngài bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà hiện ra điềm tướng này, có vài ngàn vạn hoa sen với cọng làm bằng vàng ở dưới sông tại châu Thắng Kim, bạc trắng làm lá, kim cang làm nhụy, và ngọc xích bảo làm cuống?”

Lúc bấy giờ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh bảo ngài Diệu Cát Tường:

“Đây là do Diệu Âm Đại Bồ-tát từ quốc độ của Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí, ngài với 84.000 Bồ-tát đang vây quanh Đức Phật kia, họ muốn đến Thế giới Kham Nhẫn này để cúng dường, thân cận, và lễ bái Ta. Lại cũng muốn cúng dường và nghe Kinh Pháp Hoa.”

Ngài Diệu Cát Tường bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Vị Bồ-tát đó đã gieo trồng căn lành và tu công đức gì mà có sức đại thần thông này? Ngài đã tu hành chánh định gì? Ngưỡng mong Thế Tôn nói các danh tự của chánh định ấy cho chúng con. Chúng con cũng muốn siêng tu hành các chánh định ấy để có thể thấy sắc tướng, dáng vóc, và uy nghi lúc đến đi của vị Bồ-tát này.

Kính mong Thế Tôn hãy dùng sức thần thông để khiến chúng con thấy được khi vị Bồ-tát kia đến.”

Lúc bấy giờ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh bảo ngài Diệu Cát Tường:

“Đức Phật Đa Bảo đã diệt độ từ lâu, sẽ vì các ông mà hiện ra các tướng đó.”

Khi ấy Đức Phật Đa Bảo nói với vị Bồ-tát kia rằng:

“Thiện lai, thiện nam tử! Diệu Cát Tường Pháp Vương Tử muốn thấy thân ông.”

Diệu Âm Bồ-tát liền biến mất ở cõi nước kia và cùng 84.000 Bồ-tát đồng khởi hành. Các quốc độ đi qua thảy đều chấn động sáu cách, mưa xuống hoa sen bảy báu và trăm ngàn loại âm nhạc cõi trời không cần khảy mà tự vang.

Mắt của vị Bồ-tát này rộng lớn như cánh sen xanh. Cho dù cả một tỷ mặt trăng hợp lại thì cũng không vượt hơn diện mạo đoan chánh của ngài. Thân có màu sắc vàng ròng và trang nghiêm với vô lượng trăm ngàn công đức. Uy đức hiển hách, quang minh chiếu sáng, đầy đủ mọi tướng và thân kiên cố như Đại Lực Thiên.

Khi ấy ngài vào đài bảy báu và bay lên hư không cách mặt đất với độ cao bằng bảy cây cọ, cùng với chư Bồ-tát cung kính vây quanh và đi đến núi Thứu Phong ở Thế giới Kham Nhẫn. Lúc đến nơi, ngài bước xuống đài bảy báu và cầm xâu chuỗi anh lạc với trị giá hàng trăm ngàn lượng vàng.

Sau đó, ngài đi đến chỗ của Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, cúi đầu đảnh lễ với trán chạm sát chân của Phật, rồi dâng lên xâu chuỗi anh lạc và bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí thăm hỏi Thế Tôn không có bệnh và không có phiền não chứ? Đi đứng có nhẹ nhàng chăng? Hạnh làm có an lạc chăng? Bốn đại có điều hòa chăng? Thế sự có thể nhẫn chăng? Chúng sanh có dễ độ, ít tham dục, sân hận, si mê, ganh ghét, keo kiệt, và ít khinh mạn chăng? Có ai bất hiếu với cha mẹ, chẳng kính trọng Đạo Nhân, tà kiến, tâm bất thiện và không thu nhiếp tình thức của năm căn chăng?

Bạch Thế Tôn! Chúng sanh có thể hàng phục chúng ma oán chăng? Đức Phật Đa Bảo đã diệt độ từ lâu đang ở trong tháp bảy báu có đến nghe Pháp chăng?”

Rồi ngài cũng lại thăm hỏi về Đa Bảo Như Lai có được an ổn, không phiền não, và kham nhẫn cửu trụ chăng?

“Bạch Thế Tôn! Con nay muốn thấy Đức Phật Đa Bảo. Kính mong Thế Tôn hãy làm cho con trông thấy.”

Lúc bấy giờ Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh bảo Đức Phật Đa Bảo rằng:

“Diệu Âm Bồ-tát này muốn được thấy Ngài.”

Khi ấy Đức Phật Đa Bảo nói với Diệu Âm Bồ-tát rằng:

“Lành thay, lành thay! Ông vì cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, muốn nghe Kinh Pháp Hoa, cùng muốn thấy Diệu Cát Tường Bồ-tát và các vị khác nên mới đến đây.”

Lúc bấy giờ Hoa Đức Bồ-tát bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Vị Diệu Âm Bồ-tát này đã gieo trồng căn lành và tu công đức gì mà có thần lực như thế?”

Phật bảo Hoa Đức Bồ-tát:

“Vào thuở quá khứ có Đức Phật hiệu là Vân Lôi Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác. Quốc độ tên là Hiện Nhất Thiết Thế Gian. Kiếp tên là Hỷ Kiến. Suốt 1.200 năm, Diệu Âm Bồ-tát đã dùng trăm ngàn loại âm nhạc để cúng dường Đức Phật Vân Lôi Âm Vương và cũng dâng lên 84.000 bình bát bảy báu. Do quả báo của nhân duyên đó nên nay sanh ở cõi nước của Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí và có thần lực như thế.

Này Hoa Đức! Ý ông nghĩ sao?

Diệu Âm Bồ-tát đã cúng dường âm nhạc và dâng lên bình bát báu cho Đức Phật Vân Lôi Âm Vương thuở đó nào có ai khác, nay chính là Diệu Âm Đại Bồ-tát.

Này Hoa Đức! Diệu Âm Bồ-tát đã từng cúng dường và thân cận vô lượng chư Phật. Từ xưa đã gieo trồng căn lành và lại gặp Hằng Hà sa tỷ ức nayuta chư Phật.

Này Hoa Đức! Ông chỉ thấy thân của Diệu Âm Bồ-tát đang ở tại nơi đây. Nhưng vị Bồ-tát này hóa hiện đủ mọi thân hình ở khắp nơi để thuyết giảng Kinh điển này cho các chúng sanh.

– Hoặc hiện thân Phạm Vương;
– Hoặc hiện thân Năng Thiên Đế;
– Hoặc hiện thân Tự Tại Thiên;
– Hoặc hiện thân Đại Tự Tại Thiên;
– Hoặc hiện thân thiên đại tướng quân;
– Hoặc hiện thân Đa Văn Thiên Vương;
– Hoặc hiện thân Chuyển Luân Thánh Vương;
– Hoặc hiện thân tiểu vương;
– Hoặc hiện thân trưởng giả;
– Hoặc hiện thân cư sĩ;
– Hoặc hiện thân tể quan;
– Hoặc hiện thân Phạm Chí;
– Hoặc hiện thân Bhikṣu [bíc su], Bhikṣuṇī [bíc su ni], Thanh Tín Nam, Thanh Tín Nữ;
– Hoặc hiện thân phu nhân của trưởng giả hay cư sĩ;
– Hoặc hiện thân phu nhân của tể quan;
– Hoặc hiện thân phu nhân của Phạm Chí;
– Hoặc hiện thân đồng nam, đồng nữ;
– Hoặc hiện thân trời, rồng, quỷ tiệp tật, tầm hương thần, phi thiên, kim sí điểu, nghi thần, đại mãng xà, người và phi nhân mà thuyết giảng Kinh này.

Ở những nơi có địa ngục, ngạ quỷ, bàng sanh cùng các chướng nạn, ngài đều có thể cứu hộ. Cho đến trong hậu cung của vua, ngài cũng có thể biến hiện thân nữ mà thuyết giảng Kinh này.

Này Hoa Đức! Diệu Âm Bồ-tát có thể cứu hộ hết thảy chúng sanh ở Thế giới Kham Nhẫn. Diệu Âm Bồ-tát này có thể biến hóa đủ mọi thân hình như thế. Ngài ở tại Thế giới Kham Nhẫn thuyết giảng Kinh điển này cho các chúng sanh mà thần thông biến hóa và trí tuệ chẳng hề tổn giảm.

Ánh sáng trí tuệ của vị Bồ-tát này chiếu soi Thế giới Kham Nhẫn, khiến tất cả mỗi chúng sanh được sự hiểu biết của mình. Trong các thế giới nhiều như cát sông Hằng ở mười phương cũng lại như vậy.

Nếu đáng dùng thân Thanh Văn để hóa độ, ngài liền hiện thân Thanh Văn mà thuyết Pháp cho họ.

Nếu đáng dùng thân Độc Giác để hóa độ, ngài liền hiện thân Độc Giác mà thuyết Pháp cho họ.

Nếu đáng dùng thân Bồ-tát để hóa độ, ngài liền hiện thân Bồ-tát mà thuyết Pháp cho họ.

Nếu đáng dùng thân Phật hóa độ, ngài liền hiện thân Phật mà thuyết Pháp cho họ.

Và như vậy, ngài dùng đủ mọi thân hình mà tùy cơ hóa độ, cho đến nếu cần hiện diệt độ để độ thoát, sẽ liền thị hiện diệt độ.

Này Hoa Đức! Diệu Âm Đại Bồ-tát thành tựu sức đại thần thông và trí tuệ, việc đó là như vậy.”

Lúc bấy giờ Hoa Đức Bồ-tát bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Vị Diệu Âm Bồ-tát này đã gieo trồng căn lành rất sâu dày.

Bạch Thế Tôn! Vị Bồ-tát này đã trụ chánh định gì mà có thể biến hiện để độ thoát chúng sanh như thế?”

Phật bảo Hoa Đức Bồ-tát:

“Thiện nam tử! Chánh Định đó tên là Hiện Nhất Thiết Sắc Thân. Diệu Âm Bồ-tát trụ trong chánh định này nên mới có thể làm lợi ích vô lượng chúng sanh như thế.”

Khi thuyết Phẩm Diệu Âm Bồ-tát này, 84.000 vị tùy tùng với Diệu Âm Bồ-tát đều đắc Hiện Nhất Thiết Sắc Thân Chánh Định. Vô lượng Bồ-tát ở Thế giới Kham Nhẫn cũng đắc chánh định và tổng trì đó.

Khi Diệu Âm Đại Bồ-tát đã cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh cùng tháp của Đức Phật Đa Bảo xong, ngài trở về cõi nước của mình. Các cõi nước đi qua đều chấn động sáu cách, mưa xuống hoa sen báu và vang lên trăm ngàn loại âm nhạc.

Khi đã trở về cõi nước của mình, cùng với 84.000 Bồ-tát vây quanh, ngài đi đến chỗ của Đức Phật Tịnh Hoa Tú Vương Trí và bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Con đã đến Thế giới Kham Nhẫn để làm lợi ích cho chúng sanh. Con diện kiến Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh cùng thấy tháp của Đức Phật Đa Bảo, rồi đã lễ bái và cúng dường. Con cũng lại thấy Diệu Cát Tường Pháp Vương Tử Bồ-tát, Dược Vương Bồ-tát, Đắc Cần Tinh Tấn Lực Bồ-tát, Dũng Thí Bồ-tát, và những vị khác. Con cũng lại khiến cho 84.000 Bồ-tát nơi đây đắc Hiện Nhất Thiết Sắc Thân Chánh Định.”

Khi đã thuyết Phẩm Diệu Âm Bồ-tát từ lúc đến và lúc trở về xong, 42.000 thiên tử đắc Vô Sanh Pháp Nhẫn. Hoa Đức Bồ-tát đắc Pháp Hoa Chánh Định.