Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

11
 PHẨM 20: THƯỜNG BẤT KHINH BỒ-TÁT

Lúc bấy giờ Phật bảo Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát:

“Ông nay nên biết rằng, nếu có những vị BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, hay Thanh Tín Nữ nào thọ trì Kinh Pháp Hoa mà có kẻ nói lời xấu ác, mắng chửi, hay phỉ báng thì sẽ chuốc lấy tội báo nghiêm trọng như đã nói ở trước. Công đức thanh tịnh có được từ mắt tai mũi lưỡi thân ý của người thọ trì như đã nói ở trên.

Này Đắc Đại Thế! Vào thuở quá khứ xa xưa vô lượng vô biên vô số kiếp chẳng thể nghĩ bàn, có Đức Phật hiệu là Uy Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Kiếp tên là Ly Suy. Quốc độ tên là Đại Thành.

Ở trong thế giới kia, Đức Phật Uy Âm Vương đã thuyết Pháp cho hàng trời, người, và phi thiên.

Vì người cầu Thanh Văn, Ngài ứng cơ thuyết Pháp Bốn Thánh Đế để họ thoát khỏi sanh già bệnh chết và đạt tới Cứu Cánh Tịch Diệt.

Vì người cầu Độc Giác, Ngài ứng cơ thuyết Pháp 12 Duyên Khởi.

Vì người cầu Bồ-tát và muốn dẫn họ vào Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, Ngài ứng cơ thuyết Pháp Sáu Độ để họ đạt tới trí tuệ cứu cánh của Phật.

Này Đắc Đại Thế! Thọ mạng của Đức Phật Uy Âm Vương là 400.000 ức nayuta [na du ta] Hằng Hà sa kiếp. Thời gian số kiếp Chánh Pháp trụ thế bằng như số vi trần của một châu Thắng Kim. Thời gian số kiếp Tượng Pháp trụ thế bằng như số vi trần của một tứ thiên hạ. Khi Đức Phật đó đã làm lợi ích cho chúng sanh xong, rồi sau đó Ngài vào tịch diệt.

Sau khi Chánh Pháp và Tượng Pháp đã hoàn toàn diệt mất, trong cõi nước đó cũng có một Đức Phật khác xuất hiện ở thế gian và cũng hiệu là Uy Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Và lần lượt như vậy, có 20.000 ức Phật xuất hiện ở thế gian và đều đồng một danh hiệu.

Khi Đức Phật Uy Âm Vương tối sơ đã diệt độ và sau thời Chánh Pháp diệt mất, trong thời Tượng Pháp, hàng Bhikṣu tăng thượng mạn có thế lực lớn. Lúc bấy giờ có một vị Bhikṣu Bồ-tát tên là Thường Bất Khinh.

Này Đắc Đại Thế! Vì nhân duyên gì mà tên là Thường Bất Khinh? Bất kể thấy ai, là BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, hay Thanh Tín Nữ, thì vị Bhikṣu này đều ngợi khen.

Ngài nói lời như vầy:

‘Tôi rất kính trọng và không dám khinh các ngài.

Vì sao thế? Bởi các ngài đều tu hành Đạo Bồ-tát và sẽ thành Phật.’

Vị Bhikṣu này không chuyên đọc tụng Kinh điển, mà chỉ thực hành lễ bái. Thậm chí nếu thấy vị nào trong bốn chúng đệ tử ở từ xa, ngài cũng cố đến và lễ bái ngợi khen.

Ngài nói lời như vầy:

‘Tôi chẳng dám khinh các ngài. Các ngài đều sẽ thành Phật.’

Trong bốn chúng đệ tử có kẻ tức giận, lòng bất tịnh và ác khẩu mắng chửi rằng:

‘Cái ông Bhikṣu vô trí này từ đâu đến mà tự nói là: “Tôi không dám khinh các ngài.” Lại còn thọ ký cho chúng ta sẽ thành Phật. Chúng ta cần gì cái thọ ký hư dối đó chứ!’

Nhiều năm trôi qua như vậy, tuy thường bị mắng chửi nhưng ngài vẫn không sanh lòng sân hận, mà còn luôn nói rằng:

‘Ngài sẽ thành Phật.’

Khi ngài nói lời ấy thì trong đại chúng có người dùng gậy đánh đập hoặc lấy ngói đá mà chọi.

Rồi ngài bỏ chạy đi, đứng ở từ xa và lớn tiếng hô rằng:

‘Tôi chẳng dám khinh các ngài. Các ngài đều sẽ thành Phật!’

Bởi luôn nói lời như thế, cho nên hàng tăng thượng mạn BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, và Thanh Tín Nữ mới đặt tên ngài là Thường Bất Khinh.

Khi vị Bhikṣu này sắp lâm chung, ở trong hư không, ngài nghe trọn đủ 200 triệu ức bài kệ trong Kinh Pháp Hoa của Đức Phật Uy Âm Vương ban sơ đã nói và đều có thể thọ trì. Rồi liền được căn mắt thanh tịnh, cùng với căn tai, căn mũi, căn lưỡi, căn thân, và căn ý cũng được thanh tịnh như đã nói ở trên. Khi sáu căn đã được thanh tịnh, thọ mạng của ngài tăng thêm hai triệu ức nayuta năm và ngài rộng giảng Kinh Pháp Hoa này cho người khác.

Bấy giờ, những ai tăng thượng mạn trong bốn chúng đệ tử–BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, Thanh Tín Nữ–mà đã khinh chê và đặt tên ngài là Thường Bất Khinh. Lúc thấy ngài đắc sức đại thần thông, sức nhạo thuyết biện tài, và sức đại thiện tịch, khi nghe lời ngài nói, họ đều tín thuận và tùy tùng theo hầu. Vị Bồ-tát này lại giáo hóa ngàn vạn ức người và khiến họ trụ nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Sau khi mạng chung, ngài gặp được 2.000 ức Phật và đều cùng một hiệu là Nhật Nguyệt Đăng Minh. Ở trong giáo Pháp của chư Phật ấy, ngài thuyết giảng Kinh Pháp Hoa này.

Do bởi nhân duyên đó, ngài lại gặp 2.000 ức Phật và đều đồng một hiệu là Vân Tự Tại Đăng Vương. Ở trong giáo Pháp của chư Phật ấy, ngài thọ trì đọc tụng và thuyết giảng Kinh điển này cho bốn chúng đệ tử, nên luôn được căn mắt thanh tịnh, cùng với căn tai, căn mũi, căn lưỡi, căn thân, và căn ý cũng được thanh tịnh. Ngài thuyết Pháp ở giữa bốn chúng đệ tử và tâm không sợ hãi.

Này Đắc Đại Thế! Vị Thường Bất Khinh Đại Bồ-tát này cúng dường chư Phật như thế. Ngài cung kính, tôn trọng, tán thán và gieo trồng mọi căn lành. Sau đó, ngài lại gặp ngàn vạn ức vị Phật và cũng ở trong giáo Pháp của chư Phật ấy mà thuyết giảng Kinh điển này. Khi công đức thành tựu, ngài đắc Đạo thành Phật.

Này Đắc Đại Thế! Ý ông nghĩ sao? Thường Bất Khinh Bồ-tát thuở đó nào có ai khác, chính là tiền thân của Ta đây. Nếu như Ta ở đời trước mà chẳng thọ trì đọc tụng Kinh này và thuyết giảng cho người khác, thì sẽ không thể nào đắc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Do Ta ở chư Phật quá khứ đã thọ trì đọc tụng Kinh này và thuyết giảng cho người khác, nên mới mau chứng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Này Đắc Đại Thế! Do bốn chúng đệ tử, gồm BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, và Thanh Tín Nữ ở thời đó đã dùng lòng sân hận khinh chê ta, trong 200 ức kiếp họ không thấy Phật, không nghe Pháp, và không gặp Tăng. Trong 1.000 kiếp ở tại Địa ngục Vô Gián để thọ khổ não tột cùng. Sau khi đã thọ xong tội báo, họ lại gặp Thường Bất Khinh Bồ-tát và được ngài giáo hóa để đạt đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Này Đắc Đại Thế! Ý ông nghĩ sao?

Bốn chúng đệ tử thuở đó thường khinh vị Bồ-tát này nào có ai khác, nay chính là 500 Bồ-tát của nhóm Hiền Hộ, 500 Bhikṣuṇī của nhóm Sư Tử Nguyệt, và 500 Thanh Tín Sĩ của nhóm Thiện Tư, đang hiện diện trong chúng hội này đây và tất cả đều không thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Này Đắc Đại Thế! Phải biết Kinh Pháp Hoa này mang đến sự lợi ích lớn lao cho chư đại Bồ-tát, có thể khiến họ đạt tới Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vì thế sau khi Như Lai diệt độ, chư đại Bồ-tát phải nên luôn thọ trì đọc tụng, thuyết giảng, và biên chép Kinh này.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Quá khứ có Đức Phật
Hiệu là Uy Âm Vương
Với thần trí vô lượng
Ngài dẫn đạo chúng sanh
Trời người rồng quỷ thần
Thảy đều cúng dường Ngài

Sau khi Phật diệt độ
Lúc Pháp sắp diệt mất
Có một vị Bồ-tát
Tên là Thường Bất Khinh

Hàng bốn chúng thời đó
Chấp trước vào nơi Pháp
Thường Bất Khinh Bồ-tát
Liền đi đến chỗ họ
Mà nói lời thế này

‘Tôi không dám khinh chê
Bởi các ngài tu hành
Đều sẽ được thành Phật’

‘Khi họ nghe nói xong
Hủy báng và mắng chửi
Thường Bất Khinh Bồ-tát
Có thể nhẫn chịu hết

Khi tội báo đã tận
Lúc sắp gần mạng chung
Ngài nghe được Kinh này
Sáu căn đều thanh tịnh

Do bởi sức thần thông
Thọ mạng ngài tăng thêm
Lại vì những người khác
Rộng giảng Kinh Pháp này

Các đại chúng chấp Pháp
Đều nhờ ơn Bồ-tát
Giáo hóa họ thành tựu
Khiến trụ trong Phật Đạo

Thường Bất Khinh mạng chung
Gặp được vô số Phật
Do thuyết giảng Kinh này
Được vô lượng phước đức

Dần dần đủ công đức
Ngài mau thành Phật Đạo
Thường Bất Khinh thuở đó
Chính là thân Ta đây

Hàng bốn chúng thuở ấy
Những người chấp nơi Pháp
Nghe Thường Bất Khinh nói
‘Các ngài sẽ thành Phật’

Do bởi nhân duyên đó
Gặp được vô số Phật
Chính là năm trăm vị
Bồ-tát ở Pháp hội
Cùng bốn chúng đệ tử
Và thiện nam tín nữ
Bây giờ ở trước Ta
Đang lắng nghe thuyết Pháp

Ta đã ở đời trước
Khuyên bảo các người đó
Nghe và thọ Kinh này
Là giáo Pháp đệ nhất

Khai thị chỉ dạy họ
Khiến trụ Đạo tịch diệt
Đời đời luôn thọ trì
Kinh điển Phật như thế

Ức ức vạn số kiếp
Đến chẳng thể nghĩ bàn
Mới có thể nghe được
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

Ức ức vạn số kiếp
Đến chẳng thể nghĩ bàn
Các Đức Phật Thế Tôn
Luôn thuyết giảng Kinh này

Vì thế các hành giả
Sau khi Phật diệt độ
Nghe được Kinh thế này
Chớ sanh lòng hoài nghi

Mà phải nên nhất tâm
Rộng giảng Kinh Pháp này
Đời đời sẽ gặp Phật
Tất mau thành Phật Đạo”