Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

13

PHẨM 19: CÔNG ĐỨC CỦA PHÁP SƯ

Lúc bấy giờ Phật bảo Thường Tinh Tấn Đại Bồ-tát:

“Nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, người đó sẽ được 800 công đức của mắt, 1.200 công đức của tai, 800 công đức của mũi, 1.200 công đức của lưỡi, 800 công đức của thân, và 1.200 công đức của ý. Do các công đức đó trang nghiêm nên khiến sáu căn của họ đều thanh tịnh.

Khi vừa lọt lòng thì căn mắt của các thiện nam tử và thiện nữ nhân đó đã được thanh tịnh. Họ sẽ thấy trong ngoài của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, tất cả núi rừng và sông biển, dưới đến tận Địa ngục Vô Gián, trên lên đến trời Hữu Đảnh. Lại cũng thấy hết thảy chúng sanh trong đó cùng nghiệp quả nhân duyên và nơi quả báo thọ sanh. Tất cả thảy đều thấy biết.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Nếu ở giữa đại chúng
Với tâm không sợ hãi
Thuyết Kinh Pháp Hoa này
Hãy nghe công đức họ

Người này được tám trăm
Công đức mắt thù thắng
Bởi đức ấy trang nghiêm
Mắt họ rất thanh tịnh

Căn mắt lúc sanh ra
Tất thấy Tam Thiên Giới
Trong ngoài núi Diệu Cao
Diệu Cao cùng Thiết Vi

Với các núi rừng khác
Biển cả nước sông hồ
Dưới đến ngục Vô Gián
Trên đến trời Hữu Đảnh

Các chúng sanh trong đó
Tất cả đều trông thấy
Tuy chưa mở thiên nhãn
Sức nhục nhãn dường ấy

Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, thì sẽ được 1.200 công đức của tai. Với căn tai thanh tịnh, họ sẽ nghe tận đến trong ngoài của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, dưới đến tận Địa ngục Vô Gián, trên lên đến trời Hữu Đảnh.

Mọi âm thanh ngôn ngữ, tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng bò, tiếng xe, tiếng khóc lóc, tiếng than thở, tiếng loa, tiếng trống, tiếng chung, tiếng chuông, tiếng cười, tiếng nói, tiếng nam, tiếng nữ, tiếng bé trai, tiếng bé gái, tiếng Pháp, tiếng phi pháp, tiếng khổ, tiếng sướng, tiếng phàm phu, tiếng thánh nhân, tiếng vui, tiếng chẳng vui, tiếng trời, tiếng rồng, tiếng quỷ tiệp tật, tiếng tầm hương thần, tiếng phi thiên, tiếng kim sí điểu, tiếng nghi thần, tiếng đại mãng xà, tiếng lửa, tiếng nước, tiếng gió, tiếng địa ngục, tiếng bàng sanh, tiếng ngạ quỷ, tiếng Bhikṣu, tiếng Bhikṣuṇī, tiếng Thanh Văn, tiếng Độc Giác, tiếng Bồ-tát, và tiếng Phật.

Nói tóm lại, tuy chưa đắc thiên nhĩ nhưng họ đều có thể dùng căn tai thanh tịnh bình thường từ lúc mới sanh để nghe biết hết thảy mọi âm thanh trong ngoài của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới. Họ phân biệt muôn loại âm thanh như thế mà căn tai chẳng bị hư hoại.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Căn tai lúc sanh ra
Thanh tịnh không uế trược
Với tai phàm họ nghe
Âm thanh khắp Đại Thiên

Tiếng voi ngựa bò xe
Tiếng chung chuông loa trống
Tiếng đàn cầm đàn hạc
Tiếng tiêu tiếng sáo thổi

Tiếng thanh tịnh ca hay
Họ nghe nhưng chẳng nhiễm
Vô số tiếng của người
Thảy đều nghe biết hết

Lại nghe tiếng chư thiên
Tiếng ca xướng vi diệu
Cùng nghe tiếng gái trai
Và tiếng các em bé

Giữa sông núi hiểm cốc
Tiếng hót chim diệu thanh
Các loài chim mạng mạng
Thảy nghe tiếng của chúng

Nỗi thống khổ địa ngục
Muôn thứ tiếng ghê rợn
Ngạ quỷ khổ đói khát
Tiếng van nài ẩm thực

Và các loài phi thiên
Sống tại bờ biển cả
Khi tranh luận với nhau
Phát ra âm thanh lớn

Người thuyết Pháp như thế
An trụ ở nơi đó
Từ xa nghe mọi tiếng
Mà căn tai chẳng hoại

Trong mười phương thế giới
Chim thú réo gọi nhau
Nhưng người thuyết Pháp này
Tất cả thảy đều nghe

Các vị trời Đại Phạm
Quang Âm cùng Biến Tịnh
Cho đến trời Hữu Đảnh
Ngôn ngữ và âm thanh
Pháp sư trú nơi đây
Tất cả thảy đều nghe

Hết thảy các Bhikṣu
Cùng với Bhikṣuṇī
Nếu đọc tụng Kinh điển
Hoặc giảng cho người khác
Pháp sư trú nơi đây
Tất cả thảy đều nghe

Lại có chư Bồ-tát
Đọc tụng Kinh Pháp Phật
Hoặc giảng cho người khác
Hay soạn tập giải nghĩa
Các âm thanh như thế
Tất cả thảy đều nghe

Chư Phật Đại Thánh Tôn
Ngài giáo hóa chúng sanh
Ở trong các đại hội
Diễn nói Pháp vi diệu
Hành giả trì Pháp Hoa
Tất cả thảy đều nghe

Tam Thiên Đại Thiên Giới
Trong ngoài mọi thanh âm
Dưới đến ngục Vô Gián
Trên đến trời Hữu Đảnh
Đều nghe âm thanh đó
Mà căn tai chẳng hoại

Do tai họ lanh lợi
Thảy đều có thể biết
Ai trì Pháp Hoa này
Tuy chưa đắc thiên nhĩ
Chỉ dùng tai lúc sanh
Công đức đã như vậy

Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, thì sẽ thành tựu 800 công đức của mũi. Với căn mũi thanh tịnh, họ sẽ ngửi đến trên dưới trong ngoài của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới.

Mọi thứ mùi hương: hương hoa lài, hương hoa kim tiền, hương hoa hoàng sắc, hương hoa ngọc lan, hương hoa trùng sanh, hương hoa sen đỏ, hương hoa sen xanh, hương hoa sen trắng, hương cây hoa, hương cây trái, hương đàn, hương trầm thủy, hương hoắc diệp, hương mộc, cùng ngàn vạn loại hương trộn, như là hương bột, hương viên, hay hương xoa. Dù người thọ trì Kinh này trú tại nơi đây, nhưng thảy đều có thể phân biệt.

Họ còn phân biệt được mùi hương của chúng sanh, hương voi, hương ngựa, hương bò, hương dê, hương nam, hương nữ, hương bé trai, hương bé gai, cùng hương cỏ cây và rừng rậm. Tất cả mùi hương, hoặc gần hay xa, họ tất đều phân biệt và ngửi được mà không bị lẫn lộn.

Dù người thọ trì Kinh này trú tại nơi đây, nhưng cũng ngửi được mùi hương của chư thiên trên cõi trời, nào là hương của cây hương biến và cây địa phá, cùng hương hoa vi diệu âm, hương hoa vi diệu âm lớn, hương hoa nhu nhuyễn, hương hoa nhu nhuyễn lớn, hương đàn, hương trầm thủy, muôn loại hương bột, và các loại hương hoa hỗn tạp. Các mùi hương cõi trời như thế, hương lan tỏa ra hay hòa quyện với nhau, không một loại hương nào khi ngửi mà chẳng biết.

Người ấy cũng ngửi được mùi hương trên thân của chư thiên, mùi hương của Năng Thiên Đế ở trên Cung điện Thù Thắng khi ngài đùa giỡn và vui sướng năm dục. Hoặc mùi hương ở tại Giảng đường Thiện Pháp khi ngài thuyết Pháp cho chư thiên trên trời Tam Thập Tam. Hoặc mùi hương khi ngài vui chơi ở những khu vườn. Họ cũng ngửi được mùi hương trên thân của các thiên tử và những thiên nữ khác. Hết thảy đều ngửi được từ xa.

Triển chuyển như vậy cho đến cõi Phạm Thiên và lên đến chư thiên ở trời Hữu Đảnh, người ấy cũng đều ngửi được mùi hương trên thân và cũng như hương đốt của chư thiên. Mùi hương của Thanh Văn, mùi hương của Độc Giác, mùi hương của Bồ-tát, và mùi hương trên thân của chư Phật, tất cả cũng đều ngửi được từ xa và biết mùi hương đó ở nơi nào. Tuy ngửi những mùi hương này nhưng căn mũi của họ sẽ chẳng bị hư hoại hay sai lầm. Nếu người ấy muốn phân biệt và thuyết giảng cho người khác thì trí nhớ của họ sẽ chẳng hề nhầm lẫn.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Mũi người ấy thanh tịnh
Ở trong thế giới này
Hương thơm hay mùi hôi
Tất cả đều ngửi biết

Hoa lài hoa kim tiền
Hoắc diệp hương đàn thơm
Trầm thủy với quế hương
Muôn loại hương hoa quả

Cũng biết hương chúng sanh
Hương người nam người nữ
Người thuyết Pháp nơi xa
Ngửi hương biết từ đâu

Đại thế Chuyển Luân Vương
Tiểu Luân Vương cùng con
Quần thần với cung phi
Ngửi hương biết từ đâu

Trân bảo đeo trên thân
Cùng kho tàng trong đất
Bảo nữ vua Chuyển Luân
Ngửi hương biết từ đâu

Đồ trang sức trên thân
Y phục chuỗi anh lạc
Muôn thứ loại hương xoa
Ngửi hương biết của ai

Chư thiên đi hay ngồi
Họ dạo chơi biến hóa
Người thọ trì Pháp Hoa
Ngửi hương đều tất biết

Cây cối với hoa quả
Mùi dầu hương của bơ
Người trì Kinh ở đây
Thảy đều biết từ đâu

Rừng rậm rạp hung hiểm
Cây hương đàn nở hoa
Chúng sanh trú trong đó
Ngửi hương đều tất biết

Biển cả núi Thiết Vi
Chúng sanh ở trong đất
Người trì Kinh ngửi hương
Tất biết họ ở đâu

Phi thiên nam và nữ
Cùng quyến thuộc của họ
Lúc đấu tranh rong chơi
Ngửi hương đều tất biết

Nơi hoang dã hiểm trở
Sư tử voi cọp sói
Trâu rừng với trâu nước
Ngửi hương biết từ đâu

Nếu có người mang thai
Chưa biết nam hay nữ
Quái vật hay phi nhân
Ngửi hương đều tất biết

Bằng vào sức ngửi hương
Họ biết người mang thai
Thành tựu chẳng thành tựu
An vui sanh con thảo

Bằng vào sức ngửi hương
Biết tâm niệm gái trai
Lòng nhiễm tham sân si
Cũng biết người tu thiện

Kho tàng giấu dưới đất
Vàng bạc các trân bảo
Đựng trong hũ bằng đồng
Ngửi hương đều tất biết

Muôn loại chuỗi anh lạc
Giá trị chẳng thể biết
Ngửi hương biết mắc rẻ
Xuất xứ cùng ở đâu

Tất cả hoa trên trời
Cùng hoa vi diệu âm
Nhu nhuyễn, cây hương biến
Ngửi hương đều tất biết

Các cung điện trên trời
Thượng trung hạ sai khác
Những hoa báu trang nghiêm
Ngửi hương đều tất biết

Vườn trời, Thù Thắng Điện
Lầu quán, Thiện Pháp Đường
Vui chơi ở trong đó
Ngửi hương đều tất biết

Lúc chư thiên nghe Pháp
Hoặc khi thọ năm dục
Đến đi đứng nằm ngồi
Ngửi hương đều tất biết

Quần áo thiên nữ mặc
Hương hoa quý trang nghiêm
Lúc bay lượn vui chơi
Ngửi hương đều tất biết

Triển chuyển lên như thế
Cho đến cõi Phạm Thiên
Ai nhập thiền xuất thiền
Ngửi hương đều tất biết

Quang Âm Biến Tịnh Thiên
Cho đến trời Hữu Đảnh
Mới sanh hay mạng chung
Ngửi hương đều tất biết

Chư Bhikṣu đại chúng
Thường tinh tấn nơi Pháp
Hoặc ngồi hay kinh hành
Cùng đọc tụng Kinh điển

Hoặc dưới cây trong rừng
Chuyên chú siêng tọa thiền
Người trì Kinh ngửi hương
Tất biết họ ở đâu

Bồ-tát tâm kiên cố
Tọa thiền hay đọc tụng
Hoặc thuyết Pháp cho người
Ngửi hương đều tất biết

Thế Tôn ở nơi nào
Tất cả đều cung kính
Ngài từ mẫn thuyết Pháp
Ngửi hương đều tất biết

Chúng sanh ở trước Phật
Nghe Kinh đều hoan hỷ
Như Pháp mà tu hành
Ngửi hương đều tất biết

Tuy chưa thành Bồ-tát
Mũi lúc sanh vô lậu
Người thọ trì Kinh đây
Đã có tướng mũi ấy

Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, thì sẽ được 1.200 công đức của lưỡi. Hết thảy mọi thứ khi họ nếm, là ngon hay dở, là vị đắng hay thô nhám, thì đều biến thành thượng vị như cam lộ cõi trời, không gì là chẳng ngon ngọt. Nếu họ thuyết giảng ở giữa đại chúng với căn lưỡi này, thì từ miệng của người ấy sẽ phát ra âm thanh vi diệu, có thể vào tâm của đại chúng, và khiến đều hoan hỷ vui sướng.

Lại nữa, khi các thiên tử, thiên nữ, Năng Thiên Đế, Phạm Vương cùng chư thiên nghe âm thanh vi diệu thâm sâu và ngôn luận thứ tự của họ thuyết giảng, thì thảy đều đến nghe.

Tất cả rồng, long nữ, quỷ tiệp tật, quỷ nữ tiệp tật, tầm hương thần, tầm hương thần nữ, phi thiên, phi thiên nữ, kim sí điểu, kim sí điểu nữ, nghi thần, nghi thần nữ, đại mãng xà, cùng đại mãng xà nữ, họ vì nghe Pháp nên đều đến thân cận và cung kính cúng dường.

Các vị BhikṣuBhikṣuṇī, Thanh Tín Nam, Thanh Tín Nữ; quốc vương, vương tử, quần thần, và quyến thuộc; cùng tiểu Chuyển Luân Vương, đại Chuyển Luân Vương, bảy báu với 1.000 con trai, và nội ngoại quyến thuộc của Luân Vương đều ngồi cung điện để đến nghe Pháp. Bởi vị Bồ-tát này khéo thuyết Pháp nên các Phạm Chí, cư sĩ, và dân chúng trong nước suốt đời theo hầu cận và cúng dường.

Lại nữa, Thanh Văn, Độc Giác, Bồ-tát, và chư Phật sẽ luôn vui mến thấy họ. Bất kỳ người này đang ở hướng nào, chư Phật đều hướng về nơi đó thuyết Pháp. Họ đều có thể thọ trì tất cả Phật Pháp và cũng có thể tuyên nói Pháp âm vi diệu sâu xa.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Căn lưỡi người này tịnh
Chẳng hề nếm vị xấu
Bất kỳ ăn thứ gì
Thảy đều thành cam lộ

Với tiếng tịnh vi diệu
Thuyết Pháp cho đại chúng
Dùng nhân duyên thí dụ
Dẫn đạo tâm chúng sanh

Người nghe đều hoan hỷ
Cúng dường thượng phẩm vật
Trời rồng quỷ tiệp tật
Phi thiên các loài khác
Đều với lòng cung kính
Họ đồng đến nghe Pháp

Người này khi thuyết Pháp
Như muốn dùng diệu âm
Biến khắp Tam Thiên Giới
Tùy ý liền có thể

Đại tiểu Chuyển Luân Vương
Ngàn con trai quyến thuộc
Chắp tay lòng cung kính
Luôn đến nghe thọ Pháp

Trời rồng quỷ tiệp tật
Bạo ác, quỷ hút tinh
Cũng với tâm hoan hỷ
Luôn thích đến cúng dường

Phạm Thiên Vương ma vương
Tự Tại Đại Tự Tại
Các thiên chúng như thế
Luôn đến nơi họ ở

Chư Phật cùng đệ tử
Nghe Pháp âm họ nói
Thường niệm và bảo hộ
Có lúc sẽ hiện thân

Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, thì sẽ được 800 công đức của thân. Họ sẽ được thân thể thanh tịnh như lưu ly trong sáng. Do thân người ấy thanh tịnh nên khi chúng sanh nhìn thấy thì liền yêu mến.

Chúng sanh trong Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới–lúc sanh hay chết, sang hèn hay đẹp xấu, sanh ở nơi an lành hay ở nơi xấu ác–thảy đều hiện ở trong thân người ấy. Núi Thiết Vi, núi Đại Thiết Vi, Cao Sơn, Đại Cao Sơn, và các núi non khác cùng những chúng sanh trong đó, thảy đều hiện ở trong thân người ấy. Dưới đến tận Địa ngục Vô Gián, trên lên đến trời Hữu Đảnh, chúng sanh trong đó đều hiện ở trong thân người ấy. Thanh Văn, Độc Giác, Bồ-tát, và chư Phật đang thuyết Pháp cũng đều hiện ra chân dung của các ngài ở trong thân người ấy.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Nếu ai trì Pháp Hoa
Thân họ rất thanh tịnh
Thanh tịnh như lưu ly
Chúng sanh đều vui thấy

Lại như gương trong sáng
Tất thấy mọi hình sắc
Bồ-tát ở trong đó
Đều thấy khắp thế giới
Chỉ riêng họ hiểu rõ
Người khác chẳng thể thấy

Khắp Đại Thiên Thế Giới
Hết thảy quần manh loại
Trời người chúng phi thiên
Địa ngục quỷ bàng sanh
Mọi hình sắc như thế
Đều hiện trong thân họ

Các cung điện chư thiên
Cho đến trời Hữu Đảnh
Thiết Vi với Cao Sơn
Cùng với Đại Cao Sơn
Nước của các biển lớn
Đều hiện trong thân họ

Chư Phật cùng Thanh Văn
Phật tử chư Bồ-tát
Một mình hay tại chúng
Thuyết Pháp thảy đều hiện

Tuy chưa được vô lậu
Diệu thân của Pháp tánh
Với thân phàm thanh tịnh
Tất cả hiện ở trong

Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Sau khi Như Lai diệt độ, nếu thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào thọ trì Kinh này, hoặc đọc hay tụng, hoặc thuyết giảng hay biên chép, thì sẽ được 1.200 công đức của ý. Với căn ý thanh tịnh, dù chỉ nghe một bài kệ hay một câu thì họ cũng thông đạt vô lượng vô biên nghĩa thú. Khi đã hiểu nghĩa lý đó rồi, họ sẽ có thể diễn nói một bài kệ hay một câu suốt một tháng, bốn tháng, hoặc cho đến một năm.

Tất cả Pháp mà người ấy thuyết giảng đều sẽ tùy thuận nghĩa thú và không trái nghịch với thật tướng. Nếu họ nói về kinh thư của thế tục, thảo luận về đạo lý trị thế, hay làm việc để sanh sống, thì đều tùy thuận Chánh Pháp.

Sự tu hành của tâm, việc làm của tâm, và hí luận của tâm mà hết thảy chúng sanh ở sáu đường trong Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, họ đều tất biết. Tuy chưa đắc trí tuệ vô lậu nhưng căn ý của họ đã thanh tịnh như thế. Điều suy tư, tính toán, và lời nói của người ấy đều là Phật Pháp–không gì là chẳng chân thật. Tất cả lời của họ là lời trong Kinh mà chư Phật trước đã nói.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa lý ở trên nên nói kệ rằng:

“Ý người này thanh tịnh
Sáng suốt không uế trược
Với căn ý vi diệu
Biết Pháp thượng trung hạ

Dù nghe một bài kệ
Thông đạt vô lượng nghĩa
Nói thứ tự như Pháp
Suốt một, bốn tháng, năm

Trong ngoài thế giới này
Hết thảy các chúng sanh
Là trời rồng hay người
Quỷ thần, quỷ tiệp tật
Chúng ở trong sáu đường
Muôn ý niệm sai khác
Quả báo người trì Kinh
Đồng một lúc biết hết

Mười phương vô số Phật
Trăm phước tướng trang nghiêm
Thuyết Pháp cho chúng sanh
Đều nghe khéo thọ trì

Tư duy vô lượng nghĩa
Thuyết Pháp cũng vô lượng
Đầu cuối chẳng sai lầm
Đây bởi trì Pháp Hoa

Hiểu rõ mọi pháp tướng
Biết thứ tự tùy nghĩa
Thông đạt mọi ngôn từ
Diễn nói điều đã hiểu

Người này nói điều chi
Đều là Pháp Phật trước
Bởi diễn nói Pháp này
Giữa chúng chẳng sợ hãi

Người trì Kinh Pháp Hoa
Căn ý tịnh như thế
Tuy chưa được vô lậu
Đã có tướng như vậy

Người thọ trì Kinh này
An trụ địa hy hữu
Tất cả các chúng sanh
Hoan hỷ và yêu kính

Khéo dùng ngàn vạn loại
Ngôn ngữ lời khéo léo
Phân biệt để thuyết Pháp
Đây bởi trì Pháp Hoa”