Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

20
 PHẨM 13: KHUYẾN TRÌ

Lúc bấy giờ Dược Vương Đại Bồ-tát cùng Đại Nhạo Thuyết Đại Bồ-tát và 20.000 Bồ-tát quyến thuộc đều ở trước Phật mà phát thệ nguyện rằng:

“Kính mong Thế Tôn chớ lo lắng. Sau khi Phật diệt độ, chúng con sẽ phụng trì, đọc tụng, và thuyết giảng Kinh điển này. Căn lành của chúng sanh ở đời ác trược vị lai sẽ giảm bớt, nhiều kẻ tăng thượng mạn, tham lợi dưỡng cúng dường, phát triển các căn bất thiện, xa lìa giải thoát, và rất khó giáo hóa. Chúng con sẽ phát khởi sức nhẫn nhục lớn, thọ trì đọc tụng Kinh này, thuyết giảng biên chép, và làm muôn sự cúng dường mà chẳng hề luyến tiếc thân mạng.”

Lúc bấy giờ trong chúng hội có 500 vị Ứng Chân đã được thọ ký, họ bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng phát thệ nguyện sẽ rộng giảng Kinh này ở những quốc độ phương khác.”

Lại có 8.000 người thuộc hàng Hữu Học và bậc Vô Học đã được thọ ký, họ từ chỗ ngồi đứng dậy, chắp tay và hướng về Đức Phật mà phát thệ nguyện như vầy:

“Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng sẽ rộng giảng Kinh này ở những quốc độ phương khác.

Vì sao thế? Bởi trong Thế giới Kham Nhẫn này, dân chúng đa số làm điều xấu ác, ôm giữ tăng thượng mạn, công đức mỏng manh, sân hận ô trược, nịnh hót dối trá, và lòng chẳng thành thật.”

Lúc bấy giờ di mẫu của Phật là Bhikṣuṇī Đại Thắng Sanh Chủ cùng 6.000 người thuộc hàng Bhikṣuṇī Hữu Học và bậc Vô Học, họ từ chỗ ngồi đứng dậy, nhất tâm chắp tay, chiêm ngưỡng tôn nhan, mắt không rời một thoáng.

Khi ấy Thế Tôn bảo di mẫu rằng:

“Tại sao lại nhìn Như Lai với nét mặt ưu sầu thế kia? Có phải lòng của di mẫu nghĩ rằng, bởi Ta không nhắc đến tên của di mẫu nên mình sẽ không được thọ ký Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác chăng?

Này di mẫu! Ta đã bao gồm tất cả ở trước, khi Như Lai nói rằng hết thảy Thanh Văn đều đã thọ ký. Nay di mẫu muốn biết về sự thọ ký của mình, Như Lai sẽ lược nói.

Vào đời vị lai trong giáo Pháp của 68.000 ức chư Phật, di mẫu sẽ làm một đại Pháp sư. 6.000 vị Bhikṣuṇī Hữu Học và Vô Học cũng đều làm Pháp sư. Di mẫu sẽ dần dần như thế mà viên mãn Đạo Bồ-tát và sẽ thành Phật, hiệu là Nhất Thiết Chúng Sanh Hỷ Kiến Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.

Này di mẫu! Đức Phật Nhất Thiết Chúng Sanh Hỷ Kiến này và 6.000 vị Bồ-tát kia sẽ triển chuyển thọ ký mà thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”

Lúc bấy giờ mẹ của Tôn giả Phú Chướng là Bhikṣuṇī Trì Xưng, nghĩ như vầy:

“Lúc thọ ký, Thế Tôn chưa từng nhắc đến tên mình.”

Phật bảo Bhikṣuṇī Trì Xưng:

“Vào đời vị lai, trong giáo Pháp của một tỷ ức chư Phật, Bhikṣuṇī Trì Xưng sẽ tu hạnh Bồ-tát và làm một đại Pháp sư. Bhikṣuṇī Trì Xưng sẽ dần dần viên mãn Phật Đạo và sẽ ở trong quốc độ an lành mà thành Phật, hiệu là Cụ Túc Thiên Vạn Quang Tướng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Đức Phật ấy có thọ mạng dài vô lượng vô số kiếp.”

Lúc bấy giờ Bhikṣuṇī Đại Thắng Sanh Chủ với Bhikṣuṇī Trì Xưng cùng hàng quyến thuộc đều vui mừng khôn xiết và được điều chưa từng có.

Họ liền ở trước Phật mà nói kệ rằng:

“Thế Tôn bậc đạo sư
An định hàng trời người
Chúng con nghe thọ ký
Tâm an lòng mãn nguyện”

Khi nói kệ ấy xong, các vị Bhikṣuṇī bạch Phật rằng:

“Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng sẽ rộng giảng Kinh này ở những quốc độ phương khác.”

Lúc bấy giờ Thế Tôn quán sát 800.000 ức nayuta chư đại Bồ-tát. Chư Bồ-tát này đều là những bậc trụ không thoái chuyển, có thể chuyển Pháp luân không thoái chuyển, và đều đắc các môn tổng trì.

Họ liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đến ở trước Phật, nhất tâm chắp tay mà nghĩ như vầy:

“Nếu Thế Tôn ban giáo sắc để thọ trì và thuyết giảng Kinh này, chúng ta sẽ như lời Phật dạy và rộng tuyên dương Pháp này.”

Lại nghĩ như vầy:

“Nay Phật lặng yên và không ban giáo sắc. Chúng ta phải nên làm gì?

Khi ấy chư Bồ-tát kính thuận Phật ý và cũng muốn viên mãn bổn nguyện của mình, nên họ đến ở trước Phật, hống tiếng sư tử mà phát lời thệ nguyện rằng:

“Bạch Thế Tôn! Sau khi Như Lai diệt độ, chúng con sẽ chu du đến khắp các thế giới trong mười phương và khiến chúng sanh biên chép Kinh này, thọ trì đọc tụng, và giảng giải nghĩa thú trong đó. Do bởi uy lực của Phật nên sẽ như Pháp tu hành và khắc ghi trong lòng. Chỉ mong Thế Tôn tuy ở phương khác, sẽ trông thấy từ xa và bảo hộ chúng con.”

Khi đó chư Bồ-tát liền đồng thanh mà nói kệ rằng:

“Kính mong chớ âu lo
Sau khi Phật diệt độ
Trong đời ác kinh hãi
Chúng con sẽ rộng nói

Dù có người ngu si
Với ác khẩu mắng chửi
Cùng dao gậy đánh đập
Chúng con đều sẽ nhẫn

Bhikṣu trong đời ác
Trí tà lòng nịnh dối
Chưa đắc mà nói đắc
Ngã mạn tâm rối bời

Hoặc giả hạnh vô tranh
Y rách trú hoang vu
Tự cho tu Chánh Đạo
Khinh chê người thế gian

Vì tham lam lợi dưỡng
Thuyết Pháp cho cư sĩ
Cố để người đời kính
Như Sáu Thông Ứng Chân

Kẻ này ôm lòng ác
Luôn nhớ chuyện thế tục
Giả danh là vô tranh
Thích vạch lỗi chúng con
Mà nói lời thế này

‘Mấy tên Bhikṣu đó
Tham lợi dưỡng cúng dường’

Nói ngoại đạo luận nghị
Tự viết sách điển đó
Dối gạt người thế gian
Do tham cầu danh tiếng
Loại bỏ Kinh này đi

Luôn ở giữa đại chúng
Vì muốn hủy chúng con
Trước quốc vương đại thần
Phạm Chí và cư sĩ
Cùng các Bhikṣu khác
Phỉ báng nói lời ác

‘Bọn người này tà kiến
Giảng ngoại đạo luận nghị’

Bởi chúng con kính Phật
Đều nhẫn việc ác này

Họ lại chế giễu rằng
‘Các ông đều là Phật!’

Những lời khinh mạn ấy
Chúng con đều nhẫn nhịn

Trong đời ác kiếp trược
Có nhiều sự kinh hoàng
Ác quỷ nhập thân người
Mắng chửi hủy nhục con

Chúng con kính tin Phật
Mặc áo giáp nhẫn nhục
Vì thuyết giảng Kinh này
Nhẫn các khổ nạn kia

Sẽ chẳng tiếc thân mạng
Chỉ cầu Đạo vô thượng
Đời vị lai chúng con
Hộ trì Phật phó chúc

Thế Tôn sẽ tự biết
Đời ác trược Bhikṣu
Chẳng biết Phật phương tiện
Tùy nhân duyên thuyết Pháp

Họ ác khẩu trù rủa
Luôn xua đuổi chúng con
Rời xa khỏi tháp tự
Các việc ác như thế
Do nhớ lời Phật dạy
Đều sẽ nhẫn việc ấy

Thôn xóm thành thị nào
Mà có ai cầu Pháp
Con đều đến nơi đó
Thuyết Pháp Phật phó chúc

Con là đệ tử Phật
Giữa chúng không sợ hãi
Con sẽ khéo thuyết Pháp
Nguyện Phật hãy an lòng

Con ở trước Thế Tôn
Chư Phật mười phương đến
Phát thệ nguyện như thế
Phật tự biết lòng con”