Không thể dung dưỡng cái xấu

388

Đoạn clip hai nữ sinh lớp 9 Trường THCS Trần Hưng Đạo (thành phố Rạch Giá, Kiên Giang) đánh ba nữ sinh lớp 7 được tung lên mạng xã hội khiến dư luận đều phẫn nộ vì hành vi côn đồ. Sau sự việc đó, ban hội đồng kỷ luật của trường THCS Trần Hưng Đạo đã thống nhất hình thức kỷ luật là buộc thôi học có thời hạn đối với 2 nữ sinh lớp 9 đã đánh dã man 3 nữ sinh lớp 7 của trường, với thời gian kỷ luật đến hết năm học 2017-2018. Ngay lập tức, hai luồng ý kiến được bình luận trên các trang báo mạng, mạng xã hội và các trang thông tin điện tử. Có người thì cho rằng đó hình phạt thích đáng, trong khi nhiều cá nhân nhận định làm thế là giết tương lai của hai nữ sinh đó (có thể dẫn đến những điều không hay mà một vài trường hợp đã xảy ra như tự giận, bỏ nhà đi bụi…). Theo cá nhân tôi thì ban giám hiệu đã làm đúng nhưng chưa đủ. Điều cần thiết trước tiên là các cơ quan chức năng, cụ thể là Sở GD-ĐT cần kỷ luật ban giám hiệu nhà trường cũng như giám thị, thầy (hoặc cô) chủ nhiệm vì đã để tình trạng bạo lực xảy ran gay trong nhà trường. Cũng chính vì lơi lỏng quản lý, không ngăn chặn cái xấp kịp thời ngay còn  trong suy nghĩ nên nó đã nhen nhóm thành hành động giang hồ và kết quả là khó trị.

Thứ nữa, việc cho hai học sinh thôi học là điều cần thiết, nhưng theo tôi nên cho nghỉ học luôn tại trường này và cơ quan chức năng cần đưa vào trường giáo dưỡng để dạy dỗ. Bởi theo Nghị định của Chính phủ số 66/2009/NĐ-CP, đưa vào trường giáo dưỡng là biện pháp xử lý hành chính do Chủ tịch ủy ban nhân dân huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc tỉnh (sau đây gọi chung là cấp huyện) quyết định đối với người chưa thành niên có hành vi vi phạm pháp luật quy định tại Điều 2, khoản 2, để học văn hoá, giáo dục hướng nghiệp, học nghề, lao động, sinh hoạt dưới sự quản lý, giáo dục của trường. Thời hạn áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng là từ sáu tháng đến hai năm.

Chúng ta cứ chiếu theo luật mà làm để xã hội có trật tự, môi trường giáo dục nề nếp. Không thể rao giảng đạo đức rằng cần lấy yêu thương để cảm hóa, cho cơ hội sửa sai, hoặc cho thôi học là đi ngược lại với quốc sách. Ai xem qua đoạn clip cũng thấy được sự tàn bạo của hai nữ sinh này. Thú thật mà nói, hai cô bé còn chuyên nghiệp hơn cả các tay “anh chị” lớn tuổi, đầu gấu chuyên đi đánh thuê. Chúng ta không thể dũng dưỡng cho cái ác vì như thế là bất công với gia đình của những em bị đánh, của những bạn trong lớp đó. Hãy thữ đặt mình vào vị trí là phụ huynh có con bị đánh bầm dập, dã man như thế thì mọi người phản ứng ra sao? Tất nhiên là không kiềm chế được rồi. Vả lại người xưa đã nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Nếu để những học sinh có máu giang hồ trong lớp sẽ ảnh hưởng đến nếp sinh hoạt của các bạn, gây xào xáo, học hành sa sút. Không thể vì một, hai quả thối mà làm ảnh hưởng cả một rổ trái cây tươi.

Trường học không giáo dục được nữa thì hãy cần đến gia đình và trường giáo dưỡng dạy dỗ nghiêm khác, uốn nắn bằng kỷ luật “thép” để các em dữ dằn trở thành người tốt sau này. Chứ để các em quay lại mái trường học tập lần nữa thì sẽ gây họa cho những học sinh ngoan hiền. Bởi câu chuyện bạo lực học đường đã xảy ra ngày một nhiều trong cả nước, rất đau lòng, nhưng đến nay vẫn chưa có giải pháp nào triệt tiêu được.

Trần Minh Thi