Giao cảm

274

  Thân về chư Ni sinh trẻ!

Đôi dòng chữ này đến với các em, là chút tình thâm hậu của những người chị thuở xa xưa. Vẫn biết cuộc đời là phù du, huyễn ảo và thời gian là nước xoáy qua cầu, nhưng sao lòng bỗng nghe ray rứt và nỗi buồn không tên cứ chiếm trọn hồn tôi!

Ngoài kia, khung trời xám, từng giọt mưa thánh thót nện đều trên mái ngói rêu phong, tôi giật mình qua cơn ngủ mà nghe lòng đau buốt chơi vơi! Một sự hồi sinh trong ký ức, không căn nguyên, không cấp số, mà sao dai dẳng, lẫn trong bữa ăn, lồng trong giấc ngủ, đan xen những được mất, bại thành thu mình yên ngủ khi tiềm thức chưa chắp cánh bay.
Phải! Kiếp nhân sinh nhiều thống khổ, giọt nước mắt âm thầm tặng đến những ai chưa đạt được danh vọng của cuộc đời và có từng cơn đau khi chúng ta chứng kiến những người thân, bao cùng tử đi vào lòng đất lạnh. Cho vạn tâm hồn ngập tràn dòng suối chia ly. Bao trẻ thơ mây trắng phủ lên đầu, thiếu phụ buồn, im lặng nỗi sầu dâng.

Các em hỡi, lìa thực tại tôi quay về quá khứ, rồi mơ đỉnh trời hồng dệt bao mộng vàng cho ngày tươi sáng tợ pha lê. Còn gì vui hơn khi công thành danh toại cho mỗi sứ giả Như Lai đem pháp mầu rộng khắp nhân gian, chừng ấy thôi đủ rồi niềm tin cho “ơn cội – nhớ nguồn”:

Mỗi chấn động lòng con đảo nhỏ
Là sóng tràn lòng mẹ đại dương.

Thật vậy, ta chưa hề đo được tình thương của cha mẹ. Thế nên, “lấy ống dòm trời, dùng ngao lường biển, cầm nhành dương nhỏ dộng chuông” là ý ấy vậy.
Các em thương! Hãy chuyển mình qua ý niệm “Phật pháp bất ly thế gian giác” và hãy cầu xin cho nhân loại đừng giẫm lên những cơn đau buốt giá. Chúng ta không ban hạnh phúc toàn hảo cho loài người, nhưng luôn giúp họ vững niềm tin Tam bảo để vượt qua những khổ đau của xã hội và chính bản thân.

Các em ơi! Vui mà sống dù đời đầy đau khổ, chính các em sẽ là viên ngọc quý cho cuộc hành trình phiêu bạt, là dòng phù sa mang nặng nghĩa tình. Ắt hẳn các em đã thấy biết bao anh hùng cái thế đã phơi gan trải mật mới đạt sự nghiệp, công danh! Và ở chư Phật, máu xương đền trả, lợi tha bủa đầy, mới viên thành Chánh giác.

Thế nên, hạnh phúc vẫn chờ và may mắn vẫn ngự trong ta. Các em dù có gặp muôn cay nghìn đắng cũng chỉ là một vì sao nhỏ trong thế giới hành tinh: “Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.” Thức giấc tràn đầy sau giấc mộng “Hóa thành”, dẹp phá gai chông, thông thoáng con đường Bát chánh, do chính ta định đoạt và không mãnh lực nào rào cản bước chân đoàn người đi về Bảo sở.

Em thân mến! Hãy xem tôi như một mẫu người bất hạnh nhất trong kiếp người và đừng nghĩ gì khi cả hai chúng ta cùng sống trong thời “đấu tranh kiên cố”. Lịch sử truyền đạo của Phật giáo chưa bao giờ giẫm chân nhân loại. Có chăng chỉ là những nếp nhăn của thời đại, mà qua đó từng sai biệt của Tăng lữ, đã nhô lên những đợt sóng cất buồm cho phường “giá áo túi cơm”.

Thuyền ai ngược gió ai xuôi gió
Ngoảnh lại cùng trong bể thảm thôi.

Từng hy vọng nhỏ đan mầm cho nhịp sống, từng ý chí chung màu thắm tô hương thiện mỹ và từng bàn tay nắm chặt, ta có mặt ở ngày mai. Ở các em, tôi đã thấy rồi, những chiếc lồng con trong chiếc lồng to đó, cũng ở các em, tôi đã nghe rồi sự ký thác nhiệm mầu của Tam bảo và hồn thiêng của chư vị Thánh tử đạo luôn khắc khoải vọng về.

Ngày mai đó!
Nghe bình minh gọi bình minh
Nghe văn kinh ngọc nghe tình trổ hoa.

Ngày mai đó! Làm sao nói hết được những trang sử của loài người mà qua đó, chúng ta sẽ là những chú chim đại bàng vút cánh trời xanh.

Ngày mai đó! Thôi hết rồi khổ lụy, ta cho thuyền lướt sóng sang sông, chặng đường đi nghe phấp phới trong lòng, ngoảnh nhìn lại, sương tan vờn ánh biếc.

Ngày mai đó! Đệ huynh vui đoàn tụ, tay trong tay, trăm khóc vạn cười, từng tia nắng quyện mình qua mây trắng tung bay, như cánh bướm vươn mình lên cảnh tỉnh.
Ngày mai đó! Nghe tình ta trỗi dậy, cá hóa rồng, ngư phủ vượt trùng dương.

TKN. Như Như