Đổi đời (Kỳ cuối)

51

  Đêm Trung thu bầu trời xanh trong điểm những vì sao lấp lánh. Mặt trăng tròn, vàng tươi như trái thị chín còn e lệ núp sau dãy nhà bên kia đường. Cả nhà Quang chuẩn bị đón Trung thu.
Xuân đang chiên chả giò chay vừa đùa:
– Hãng anh điệu nghệ nhỉ, đêm nay cho anh ở nhà ăn bánh thưởng trăng!
Quang cười:
– Hai tuần trước mà có ngày nào bị nghỉ không ăn lương như vầy anh lo lắm. Bây giờ thì khác.
Xuân vụt hỏi:
À! Chừng nào anh định nghỉ công việc rửa chén vào cuối tuần?
– Chờ kiếm được người thế, anh chủ đang tìm người.
Hằng bưng đĩa trái cây ra đặt giữa bàn, vui vẻ hỏi:
– Sao giờ này cô Hai chưa chở bà nội qua?
Quang nhìn đồng hồ:
– Chưa tới giờ mà con, mình hẹn 8 giờ.
Xuân nhỏ giọng:
– Anh à! Em không ngờ tình thế biến đổi tốt đẹp như vầy. Hồi em vào chùa trình bày hoàn cảnh gia đình mình với Sư bà, đề nghị cho má làm ở phòng sách mình trả lương, em chỉ mong má có dịp lui tới chùa chiền để sửa đổi nếp sống từ từ, không ngờ má tiến nhanh như vậy, má bây giờ hoàn toàn khác xưa.
Quang tặc lưỡi lắc đầu:
– Em bạo gan thật, anh lo 300 cho má mỗi tháng còn hụt hơi, em tính chuyện trả thêm 300 tiền lương nữa.
– Thì có gì em tạm nghỉ học một thời gian lấy tiền học phí bù vào. Cũng may má chẳng những không lấy lương mà còn bảo anh ngưng trợ cấp, mình cũng khỏe lo. Mấy lần anh đến thăm, anh thấy má vui thật không? Hay má giận mà anh không biết?
Quang cả quyết:
– Bộ anh không hiểu má sao? Má trông vui vẻ, yêu đời và khỏe ra. Má quyết định ăn chay luôn.
Hằng nãy giờ để ý lắng nghe, được dịp xen vào:
– Mẹ thấy không nhờ mẹ đi chùa hôm lễ Vu Lan vừa rồi mà mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp.
Nghe con gái nói, hai vợ chồng nhìn nhau cười. Chặp sau Quang âu yếm nói với con:
– Ba đã đi đọ giá máy CD Cassette mấy chỗ rồi, cuối tháng này chắc chắn ba sẽ mua cho con. Vừa lúc đó có tiếng chuông, Hằng ra mở cửa, cúi đầu chào bà nội, cô Hai.
Cô Hai mang theo hộp bánh Trung thu. Ăn bánh Trung thu cô chỉ thích mua hiệu Tân Tân, chắc vì trùng tên với những cơ sở kinh doanh của mẹ cô thời xưa. Bà nội cũng cầm một hộp bánh dẻo.
Xuân chào mẹ và chị chồng, mau mắn hỏi:
– Còn anh Hai và cháu Thúy đâu chị?
Chị Hai cười xua tay:
– Hồi chiều tôi mua về miếng thịt quay, ổng đòi nhậu, uống hai lon bia là xỉn rồi, mắt mở không lên. Còn con Thúy có dạ vũ gì đó, ôi thôi nó hội hè đình đám tối ngày!
Bà nội hôm nay trông hớn hở. Bà mặc bộ đồ lụa nâu, mặt mày không phấn son nhưng tươi tắn, đôi mắt như ánh lên những tia cười. Bà tự động đi lục tủ lấy cái dĩa sắp bánh dẻo cúng Phật, còn bao nhiêu, bà để ra dĩa lớn trên bàn. Chưa ai kịp hỏi gì bà đã khoe:
– Bây ăn thử bánh dẻo của chùa làm xem có ngon không? Làm không đủ bán đó! Bữa nay rằm mà còn cả chục người dặn thêm.
Hằng biết bà nội vui lắm với công trình của bà, cô bé chen vào:
– Nội bây giờ là cố vấn kinh tế của chùa, nội bày ra nhiều món ăn mới bán chạy lắm. Làm bánh dẻo bán là ý kiến của nội đó!
Quang hỏi:
– Hồi má ăn chay tới giờ có mất sức không?
– Tao bị máu cao, ăn chay khỏe ra chớ mất sức nỗi gì?
Xuân mở tung cửa sổ, giữa khung cửa là mảng trời xanh ngắt và vầng trăng hiện ra như một người khách thân quen. Cả nhà im lặng ngồi ăn, nghe niềm vui lâng lâng.
Quang cất giọng phá tan sự im lặng:
– Chị Hai với con định Tết này tổ chức lễ thượng thọ cho má, má nghĩ sao?
Bà Tân Tân chớp mắt lộ vẻ cảm động:
– Lễ lộc chỉ là hình thức bên ngoài, nhưng nếu các con có lòng, má không cản. Tuy nhiên, má thích tổ chức ở chùa hơn, mời những người quen đến tụng thời kinh cầu an, rồi dùng bữa cơm chay là được rồi.
Như chợt nhớ ra, bà tiếp:
– À, sẵn hôm nay có đủ mặt các con má muốn bàn với bây về vấn đề cái nhà ở Việt Nam. Có bà bạn của má chịu mua với giá 320 cây, lúc này nhà cửa ở bển tăng vọt, má đang kì kèo thêm 10 cây nữa, thuế má phần bà ấy lo, có lẽ trước sau gì bà ấy cũng đồng ý. Khi bán xong, má cho con Hiền 30 cây, công nó giữ nhà và đứng tên, còn 300 cây má chia làm 3 phần.
Mọi người hồi hộp lắng nghe, không hiểu tại sao bà chia làm 3 phần như vậy.
Bà Tân Tân đưa mắt nhìn các con chậm tiếp:
– Má cho con Hai 100, để trả bớt tiền nhà, nhẹ lo. Vợ chồng nó dính vô nợ nhà thấy khổ.
Chị Hai nghe nói cười tủm tỉm. Bà Tân Tân tiếp:
– Phần vợ chồng thằng Quang 100, má muốn tụi con mua cái nhà tiền chế mới cất. Dọn ra khỏi căn nhà này cho rồi, nhà gì ẩm thấp quá đỗi lâu sinh bệnh.
Quang, Xuân cúi đầu cảm động. Xuân thầm ăn năn vì trước đây mình đã hơn một lần trách mẹ chồng ích kỉ, ham ăn xài phóng túng.
Bà nói xong, bắt sang chuyện khác, không ai dám hỏi phần còn lại bà định làm gì.
Những ngày tháng sau đó, bà Tân Tân tiếp tục lo công việc cho chùa, lại còn tham gia những lớp học giáo lý, những buổi tụng Kinh tọa thiền. Bà cảm thấy sung sướng quá. Nhớ lại những ngày vàng son cũ, bà không tiếc nuối chi bởi vì đánh đổi lấy cuộc sống xa hoa ấy, bà đã phải tốn bao nhiêu công sức, vừa lao lực vừa lao tâm và đã tạo nhiều ác nghiệp, bây giờ nghĩ lại thấy giật mình. Danh vọng, giàu sang, cái gì rồi cũng trôi qua, chỉ còn nghiệp tội bám mãi lấy bà như hình với bóng.
Ngày lễ Thượng thọ, các con bà vâng theo lời mẹ, tổ chức cúng dường trai Tăng. Ngoài phần lễ vật của các con, bà kín đáo làm nhiều món quà khác cho Sư bà, Sư cô và các con cháu.
Khi dâng phẩm cúng dường cho Sư bà, bà Tân Tân đã quỳ xuống và tác bạch:
Kính bạch Sư bà, người xưa có nói: “Sống cả trăm năm biết đạo một ngày, chết cũng mãn nguyện”. Con nhờ chút phước duyên được gặp ngôi Tam bảo lúc đã thất tuần. Từ ngày biết đạo con cảm thấy hạnh phúc thật sự. Con nghiệm thấy rằng: Càng buông bỏ càng được an vui. Con đang tập buông xả để giải thoát. Nay con có chút lễ mọn kính dâng cúng dường Tam bảo, của mọn lòng thành, mong Sư bà nạp thọ và chú nguyện cho con được tròn bổn nguyện…
Bà Tân Tân trịnh trọng bưng mâm đựng hộp bánh dâng lên, Sư bà nhẹ nhàng đỡ lấy. Sư bà thầm chú nguyện cho người đệ tử già nua, tuy mới biết đạo nhưng đã phát tâm mạnh mẽ, ít người dám sánh.
Sau nghi thức cúng dường, con cháu, dâu rể đến trước mặt chúc tụng bà. Mỗi người đều nhận được món quà nhỏ mà bà dặn phải đợi về nhà hãy kín đáo mở ra. Các bà bạn cũ, ai nấy đều ngạc nhiên nhìn bà Tân Tân: con người tài giỏi, khôn ngoan, đôi khi lạnh lùng như gỗ đá chốn thương trường, giờ đã trở thành một Phật tử hiền hậu, khiêm cung.
Dùng ngọ xong, ai nấy chia tay, bà Tân Tân ở lại chùa dọn dẹp. Thúy hối cha mẹ về nhanh để mở quà vì cô đoán đây là những món quà quý giá lắm. Vừa vào phòng khách, ập cửa lại, Thúy hối mẹ mở ra trước. Sau mấy lớp giấy độn là một hộp nữ trang bọc nhung xanh, bên trong là cặp nhẫn hột xoàn chiếu lấp lánh làm cả ba đều mừng rỡ. Con gái bà Tân Tân không dằn được xúc cảm, tay cô run run nâng nhẹ hai món nữ trang lên nhìn ngắm say mê và ước lượng giá trị. Chợt thấy dưới đáy hộp có mảnh giấy nhỏ, cô lẩm bẩm đọc: “Mẹ cho con cặp nhẫn này để khỏi thua sút người ta. Từ đây con chẳng phải mua sắm nữ trang, biết đủ thì khỏe thân, khỏi lo lắng, nghe con”.
Trong lúc mẹ lo đọc, Thúy đã mở phần quà của mình: miếng mề đay nhận hột xoàn dày đặc. Cô cũng có tờ giấy ghi mấy dòng: “Món này ngoại sẽ tặng con trong ngày con tốt nghiệp Đại học, bây giờ mẹ con giữ hộ. Thúy tiu nghỉu: “Vậy là bà ngoại biểu mình ráng lo học, bớt việc ăn chơi”.
Đêm đó, gia đình Quang cũng mở quà: đôi bông hột xoàn 7,2 ly cho Xuân có kèm mảnh giấy ghi như sau: “Gia bần tri hiếu tử, mẹ cảm động vì lòng hiếu thảo của hai con.”
Quà của Hằng đặc biệt nhất. Trong cái hộp nhung đỏ hình chữ nhật là đôi lắc cẩm thạch xanh bóng. Chưa bao giờ Hằng được thấy món nữ trang đẹp như vậy. Và dòng chữ của bà nội: “Đây là món trang sức bà yêu thích nhất, nay bà tặng cho Hằng. Con xứng đáng nhận món này vì đôi tay của con cũng quý như châu ngọc, con đã làm những việc Phật sự, những công việc từ thiện ích lợi cho nhiều người”.
Ngạc nhiên, sung sướng, cả ba đều im lặng ngẩn ngơ. Một lúc sau, Quang lắc đầu:
– Không ngờ má bí mật như vậy, anh ở gần mà đâu biết má có những món này.
Hằng để ngón tay trỏ lên miệng suỵt suỵt ra vẻ quan trọng lắm và chờ cho ba mẹ hỏi mấy lượt cô mới bật mí:
– Ba mẹ biết bà nội cúng dường Sư bà cái gì không?
– Thì hộp bánh Tây, ai cũng thấy mà, Quang đáp
Hằng lắc đầu:
– Ba trúng có phân nửa thôi! Hộp bánh nhưng không phải bánh. Vàng ở trong đó!
Xuân tò mò:
– Sao con biết?
– Thì lúc sửa sọn làm lễ, bà nội phải chạy tới chạy lui, nội biểu con ngồi giữ. Con lén cầm lên thấy nặng, con biết liền. Nếu là bánh, cần gì phải ngồi giữ, mà bánh đâu có nặng như vậy.
Quang gật đầu thầm nghĩ: “Hèn gì tiền bán nhà má chia làm ba phần”.
Xuân vén màn nhìn ra cửa sổ. Mảnh trăng lưỡi liềm sáng ngời như mỉm cười. Khoảng đất nhà tiền chế còn rộng rãi nên trăng ở đây được tự do. Mẹ chồng của nàng cũng được tự do như vầng trăng này. Bà vừa đi ra khỏi chốn đô thị phồn hoa đầy ràng buộc tù túng. Bà sẽ được an vui mãi mãi.

Bích Thu