[:vi]Cho tròn quả phúc[:]

194

[:vi]  Đám cưới của Kim Loan và Nhân được tổ chức thật tưng bừng. Loan muốn lúc rước dâu, pháo phải được nổ giòn tan như Tết. Ba Loan chiều con, nối những phong pháo vào nhau thành một hàng dài những ba thước, treo sẵn trên nhánh cây xoài trước sân nhà; rồi tự tay ông trang trí bảng “Vu Quy” với hình đôi loan phượng châu mỏ vào nhau, ngậm chữ vu quy vàng ánh kết bằng hoa vạn thọ.

Ngày cưới, xe đàng trai đậu ở đằng xa, phái đoàn đi hàng một, ôm những mâm lễ vật có phủ vải đỏ. Hai phù rể đi trước: người bưng mâm đựng đôi đèn lễ, người bưng mâm rượu. Kế đó là chú rể trịnh trọng bưng khay nữ trang sính lễ. Theo sau là những mâm heo quay, xôi gấc, trái cây và bánh cưới. Đàng trai toàn là giới trẻ; người đại diện chủ hôn cũng chỉ trạc bốn mươi là cùng, ông là bạn của chú rể từ tiểu bang khác bay sang. Tất cả người thân trong gia đình Nhân đều còn ở Việt Nam, người cha già, cậu em trai và cô em gái út mà ngày xưa Nhân rất cưng chiều. Sự thiếu vắng thân tộc, họ hàng trong ngày vui là một sự trống trải lớn trong tâm hồn Nhân, nhưng chàng cũng được phần nào an ủi, vì từ nay chàng chính thức được gia nhập vào gia đình Loan, một gia đình vui vẻ, hạnh phúc mà trong đó ai cũng thật lòng yêu mến Nhân.

Sống trong một xã hội “cá nhân chủ nghĩa” mà lòng Nhân luôn mơ tưởng một đại gia đình, trong đó có ông bà, cha mẹ, con cháu cùng quây quần đầm ấm bên nhau. Xa nhà đi du học đã lâu, nỗi khao khát đó càng nung nấu lòng Nhân. Sau ngày 30 tháng 4 chàng hy vọng gia đình cũng di tản sang đây để cùng nhau sum họp, nhưng sự thật không dễ dàng như vậy. Vì cha chàng trước đây cũng có thời gian tham gia nội các giữ chức vụ bộ trưởng cho nên ông phải đi học tập cải tạo.

Mãi nghĩ về những người thân, Nhân không hay bàn thờ đã lên đèn và người chủ hôn đã trình lễ. Chàng nhìn quanh; phòng khách hôm nay rực rỡ hẳn lên với đèn treo hoa kết và mọi người đều đang im lặng chờ cô dâu bước ra, mặt ai cũng lộ vẻ hân hoan pha lẫn một chút gì trang trọng. Minh, người bạn thân phù rể thúc nhẹ vào hông Nhân khi thấy bức màn trúc khẽ lay động và cô dâu rụt rè bước ra. Cô dâu Loan hôm nay thật lộng lẫy trong chiếc áo dài gấm màu hoàng yến, đầu đội khăn vành dây, chân đi hài nhung trắng có đính cườm và hạt trai, tay ôm bó hoa hồng đỏ thắm.

Mặc dù khách hôm nay đều toàn là những người họ hàng cùng bạn bè quen biết nhưng chẳng hiểu sao Loan cũng cảm thấy hồi hộp lo ngại đến nỗi cô chỉ dám cúi đầu, không dám liếc nhìn chú rể: bộ vest trắng, áo đuôi tôm có đính nụ hoa hồng nơi ngực. Hai người chầm chậm tiến đến trước bàn thờ làm lễ gia tiên, trầm hương tỏa khắp nhà…Máy quay phim, máy ảnh thi nhau làm việc.

Sau đó cô dâu chú rể mời rượu và lễ cha mẹ. Cha Loan cảm động đỡ con và rể đứng lên, ông cầm tay Loan ân cần nói:
– Con gái của ba, con xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Con đã lo lắng chu toàn mọi bổn phận đối với bố mẹ và anh em. Từ đây con bắt đầu cuộc đời mới với những bổn phận mới. Cha chúc hai con mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Mẹ Loan cũng không cầm được giọt lệ sung sướng, bà tiếp lời:
– Con yêu của mẹ, hãy tận hưởng những gì con đang có, đó là phước đức của con. Nhưng con cũng đừng quên bổn phận với gia đình bên chồng. Thời con gái, con ở với mẹ cha, con đã thương yêu chăm sóc mọi người trong nhà như thế nào thì bây giờ đối với bên chồng con cũng nên cư xử như vậy. Hãy xứng đáng là người vợ hiền dâu thảo. Được như thế hạnh phúc của con sẽ vẹn toàn.

Loan bỗng òa lên khóc nức nở và quỳ xuống ôm chầm lấy mẹ. Nàng khóc vì cảm động trước những lời dạy dỗ đầy ân tình của cha mẹ và cũng chợt ý thức rằng chỉ trong chốc lát nữa thôi nàng sẽ phải xa cha mẹ, anh em và rời xa mái nhà thân thuộc này.

Nhân cũng xúc động không kém. Chàng nhìn cha mẹ vợ với đôi mắt thán phục. Ông bà dạy dỗ con cái chu đáo quá! Chính những mẫu người này đã duy trì nét đẹp của nền luân lý Á Đông trên đất Mỹ.

Nhân khẽ dìu Loan đứng lên, rút khăn chậm nước mắt cho nàng và nói đùa một câu thật nhỏ chỉ đủ cho một mình Loan nghe.
– May nhờ anh thuộc câu thơ: “Khấp như thiếu nữ vu quy nhật” nên anh thủ sẵn cái khăn này trong túi áo đó em!

Nghe nói, Loan cũng muốn bật cười nhưng cố gượng lại. Nhân có tài pha trò thật hay và có thể đổi hẳn bầu không khí buồn tẻ hay sầu thảm thành sự vui vẻ bình thường.
Kim Yến, em Loan rất tinh mắt. Cô tiếp tay ông anh rể phá tan bầu không khí này ngay:
– Yêu cầu các máy ảnh ngưng hoạt động trong chốc lát để cô dâu thoa lại tí phấn hồng!
Mọi người cười rộ lên. Và ngay khi đó, những chai Champagne được khui, nút bung ra nổ “bốc bốc” thật vui tai. Quan khách hai họ ngồi dùng bánh uống rượu. Tiệc buổi tối đã đặt sẵn cỗ nhà hàng, hai mươi lăm bàn cho tất cả bà con và bạn bè.

Đúng giờ rước dâu ông chủ hôn bên đàng trai chững chạc đứng lên xin phép đón dâu, nói đôi lời cảm ơn và cáo từ. Ngoài sân, cậu Út đã canh sẵn, châm ngòi dây pháo ngay khi cô dâu chú rể vừa bước ra khỏi cửa. Tiếng pháo nổ giòn tan, khói pháo tỏa đầy sân và xác pháo hồng vung vãi trên tóc, trên áo cô dâu chú rể như những lời chúc lành.

Hai bên đường có những người Mỹ đứng nhìn đám cưới, thậm chí những xe đang chạy cũng dừng lại xem. Đám cưới Việt Nam với họ thật đẹp mắt và tiếng pháo nổ trong ngày vu quy làm vui nhộn cả đường phố. Tiếng pháo báo hiệu ngày nàng được bước chân vào ngưỡng cửa hạnh phúc, không còn bị bóng đen của dĩ vãng quấy rầy, ám ảnh nữa.

Kim Loan đang sống những ngày thật an vui, thật sung sướng bên người chồng lý tưởng. Loan ưng làm vợ Nhân không phải vì học vị bác sĩ, cũng không phải vì dáng dấp thanh tao, lịch sự của chàng. Ở Nhân, nàng tìm được sự nương tựa, sự vỗ về an ủi. Với đức tính độ lượng khoan dung, Nhân dễ thông cảm với hoàn cảnh khó khăn của người khác; tính chàng lại giản dị, cởi mở và nụ cười thường nở trên môi nên ở gần Nhân, Loan dần dần lấy lại niềm tin tưởng, yêu đời.

Một tháng sau ngày cưới, hai vợ chồng mua một căn nhà mới thật rộng, nằm ở lưng chừng đồi, cảnh trí đẹp đẽ nên thơ, Nhân nói:
– Anh sẽ hoàn toàn hạnh phúc nếu gia đình anh đều được qua đây, cùng chung sống dưới một mái nhà. Không khí của gia đình em làm anh thèm thuồng quá! Tội nghiệp cha anh, già cả rồi mà chưa yên thân.
Loan không biết nói gì để an ủi Nhân, nàng đánh lảng sang chuyện khác.
– Nhà này đến bốn phòng, đôi khi em thấy rộng quá!
– Bây giờ em thấy rộng, chứ chừng gia đình sang đây là vừa đủ chỗ đó em!
Lúc nào Nhân cũng nghĩ tưởng đến gia đình ở Việt Nam và hy vọng ngày đoàn tụ. Đó là điều Loan nghĩ ngợi và lo âu: Không biết Nhân yêu mình bằng yêu gia đình Nhân chăng?
Có lần Loan điện thoại về cho mẹ:
– Mẹ à, mẹ có khỏe không, ba và các em vẫn bình thường chứ? Con nhớ nhà rồi, cuối tuần vợ chồng con về thăm nhà; mẹ nấu bún than cho con ăn nhé! Con phải học nấu ăn mẹ à, con nấu cơm chưa vừa miệng nhà con.
– Mẹ mắng yêu:
– Trước đám cưới mẹ đã bảo thế mà con cứ thoái thác mãi; ở đâu cũng vậy người phụ nữ phải khéo léo trong việc bếp núc, nhà cửa thì mới giữ chân chồng được.
Loan ngập ngừng:
– Giữ chân chồng còn dễ chứ giữ tâm hồn mới khó mẹ à!
– Con nói thế nghĩa là sao?
– Hình như ảnh yêu con có một nửa, còn một nửa tâm hồn ảnh để bên Việt Nam. Lúc nào ảnh cũng nhắc kỷ niệm Việt Nam, ngày nào ảnh cũng mong thư nhà, đôi khi con cảm thấy bực ghê. Hồi ảnh theo con, ảnh đâu có thế!
Mẹ biết Loan không kiềm chế được tánh ích kỷ ghen tuông của người phụ nữ thường tình. Bà ôn tồn nói:
– Cây có cội, nước có nguồn con ạ. Đứa nào biết lo nghĩ cho gia đình, đứa ấy mới có tình nghĩa thủy chung. Chồng con như thế, con mừng mới phải, sao lại trách nó?
Ngưng giọng một tí, bà lại nói tiếp:
– Hồi trước nó không thổ lộ tình cảm gia đình với con vì con chưa là vợ nó. Bây giờ, con là người thân yêu duy nhất bên cạnh nên Nhân cần con hiểu biết để cùng chia sẻ những vui buồn, như vậy tình chồng vợ mới mặn nồng hơn… Con nghĩ lại xem nếu là vợ chồng mà mạnh ai nấy sống. Không ai biết đến những vui buồn hay lo nghĩ của nhau thì tuy là mang tiếng lập gia đình mà hai người đều cảm thấy cô đơn. Những cặp ấy sớm muộn gì cũng tan rã. À, mẹ mới nghe cuốn băng giảng của Thầy, Thầy giảng về tình thương hay lắm. Để mẹ bảo ba thâu sẵn cho con một bản, cuối tuần con sang chơi rồi mang về luôn.

Loan vốn rất phục mẹ vì sự hiểu biết của bà với Phật giáo. Nào ai biết được trong dáng vẻ quê mùa mộc mạc ấy mà bà lại có kiến thức sâu sắc về khá nhiều vấn đề. Đối với bà đạo với đời vốn không hai, và đạo không phải là mớ lý thuyết suông nằm trong sách vở, lại càng không phải là sự tín ngưỡng dựa trên sự cầu nguyện van xin. Những gì bà học được trong kinh sách, trong các bài giảng, bà thường đem áp dụng vào đời sống. Càng áp dụng bà càng thấy rõ sự mầu nhiệm của giáo lý nhà Phật và khi có dịp bà giúp đỡ người chung quanh rất hữu hiệu bằng những lời khuyên nhủ rất sáng suốt, hợp lý của bà; mà những lời khuyên ấy đều dựa trên căn bản Phật pháp.

Loan nghe mẹ nói Thầy giảng về tình thương thì thắc mắc ngay:
– Con nhớ tục ngữ có câu: “Tu là cội phúc, tình là dây oan”. Sau Thầy không bác bỏ tình cảm yêu thương mà lại còn giảng về vấn đề ấy?
– Con chưa hiểu nên nói thế, chứ đạo Phật có bao giờ bác bỏ tình cảm con người đâu! Chúng sanh là sinh vật hữu tình chứ có phải gỗ đá vô tri. Người đi tu không phải là người muốn diệt bỏ hết mọi cảm giác, mọi ý tưởng và tình cảm để ngồi yên như pho tượng gỗ con ạ! Tu là sửa đổi, là chuyển hóa. Sửa đổi tư tưởng sai lầm thành sự thấy biết chơn chánh; chuyển đổi tình cảm vị kỉ thành tình cảm vị tha, chuyển đau khổ thành an lạc thì mới gọi là tu chứ!
Loan vẫn chưa chịu thua, hỏi tiếp:
– Thế tình thương mà Thầy giảng đó có phải tình yêu trai gái, vợ chồng không?
Mẹ biết Loan muốn gài mình vào thế bí, nhưng bà vẫn mỉm cười nói tiếp:
– Từ tình cảm thiêng liêng như tình mẹ con, tình cốt nhục đến tình vợ chồng, thậm chí đến tình yêu trai gái… tất cả tình cảm ấy đều không sai khác trên căn bản, trên điểm xuất phát của nó vì làm người, ai cũng có nhu cầu yêu thương. Nhưng có người khi yêu rồi thì cảm thấy đau khổ và đồng thời làm cho người yêu của mình bị khổ lây. Trái lại, người biết cách yêu thương, họ sẽ cảm thấy sung sướng khi trái tim được mở rộng và biết làm cho người yêu của họ được hạnh phúc, vui tươi.
Loan vẫn còn thắc mắc:
– Cùng là yêu cả mà sao có người bị khổ đau, có người được hạnh phúc?
– Khổ đau hay hạnh phúc là tùy theo cách yêu của mình. Ví dụ như mẹ yêu con mà muốn con phải hoàn toàn thuộc về mẹ, mẹ không cho con có những sở thích riêng tư, lại cấm đoán mọi giao tiếp của con vì mẹ ghen với bạn bè con; mỗi ngày mẹ âu yếm hôn lên trán con mà không cần biết đến những suy nghĩ, tình cảm hay sự ước mơ nào trong tâm hồn con thì con có vui vẻ trong tình yêu của mẹ được chăng?

Loan tinh ý biết mẹ muốn nhắc khéo mình trong vấn đề tình cảm vợ chồng, đừng nên chiếm hữu Nhân một cách ích kỷ mà hãy cùng chàng chia sẻ những buồn vui, những mơ ước hoài vọng…

Từ ngày bé Việt ra đời, Loan thật sự yên tâm vì thấy chồng mình có vẻ phấn khởi hơn trong cuộc sống và hình như nỗi nhớ nhà cũng tạm phôi pha. Nhân yêu con vô cùng, cái cười, cái khóc của bé, Nhân đều thấy dễ thương. Chàng thường thủ sẵn máy ảnh để chụp nhiều bức ảnh rất ư độc đáo: bé ngáp này, rồi bé đang ị này… rồi cẩn thận dán vào quyển album nhật kí của bé; hễ có bạn bè tới là mang ra khoe, làm như chỉ có bé Việt mới biết làm như vậy.
Các bạn thông cảm cảnh “cha già con muộn” của Nhân nên cũng ríu rít khen cho Nhân vui:
– Cháu có tướng tốt đấy, trán cao, thông minh, học giỏi, tai Phật vừa sống lâu vừa có hậu.
– Cháu khóc to tiếng thì tốt phổi đấy!
– Cháu cười trông có duyên!

Nhân sung sướng đón nhận các lời khen tặng ấy nhưng trong thâm tâm, chàng chưa thấy ai “gãi đúng chỗ ngứa” của chàng mà khen rằng: cháu giống ông nội cháu thế!
Mà thật vậy, gửi hình Việt về gia đình, cả nhà đều hân hoan và công nhận bé Việt giống ông quá! Điều đó làm Nhân ấm lòng và xoa dịu được nỗi nhớ nhung.

Loan thấy Nhân vui lòng nàng cũng sung sướng. Cho đến bây giờ nàng mới cảm nhận mối quan hệ gắn bó trong tình chồng nghĩa vợ: nàng không thể vui riêng một mình nếu Nhân còn ôm nỗi buồn sâu kín trong tâm.

Từ ngày làm vợ Nhân, Loan tỏ ra rất xứng đáng: Tuy chồng có địa vị cao trong xã hội, nhà cửa đẹp, khang trang mà nàng không đua đòi chưng diện, cũng không thích giao du bạn bè hội hè; cả ngày ở nhà dọn dẹp sạch sẽ, hết việc trong nhà lại đến ngoài sân, vườn rau, hoa kiểng mỗi thứ đều vén khéo.

(còn tiếp)

Diệu Nga

[:]