Chén bánh lọt miền quê

15

  Hồi còn nhỏ, buổi trưa nóng, tôi thích nhất ăn chén bánh lọt hoặc tàu hủ bánh lọt. Bánh thơm mùi lá dứa, vị béo của nước cốt dừa kèm vị ngọt của nước đường thắng màu vàng với mấy lát gừng.

Trưa nóng, nên ăn bánh lọt làm mát người, nhanh lại sức nếu mệt mỏi. Cho nên, đây là món thông dụng cho buổi trưa của nhiều người miền Tây.
Người bán ngồi cố định một chỗ nào đó hoặc gánh đi trong xóm, rao lanh lảnh: ”Ai ăn tàu hủ bánh lọt không?” Cho nên, chén bánh lọt đi vào ký ức của nhiều người, không chỉ riêng mình tôi.

Cách làm bánh lọt được cô tôi kể lại như sau: Bột gạo pha loãng bỏ thêm nước lá dứa rồi khuấy trên bếp cho sệt. Lần lượt đổ hỗn hợp này vào cái rổ, lấy cái vá to chà cho bột lọt xuống qua những cái lỗ của rổ. Phía dưới để cái thau nước lạnh tránh cho bánh dính lại và khi ăn có độ dai. Sau đó vớt bánh vào rổ, để cho ráo nước. Ăn bao nhiêu cho vào chén bấy nhiêu. Thắn nước đường với gừng, thắn nước cốt dừa rồi khi ăn chan lên mặt chén. Bề mặt chén bánh lọt hòa lẫn ba màu xanh, màu trắng và màu vàng trông thật bắt mắt, vừa ngon vừa đẹp!

Bỗng dưng trưa nay thèm bánh lọt, lại kèm thêm nỗi nhớ những buổi trưa hè ở quê nhà với cái nắng chang chang, với những gánh chè, gánh bánh, sạp chuối nướng của những người phụ nữ tảo tần nuôi cả gia đình…

Ký ức đưa tôi về hẻm nhà ở quê, có gánh chè bán buổi trưa khá đông, có món chè khoai, chè chuối, chè bà ba, chè bột mì và bánh lọt. Nghe rao, tôi ra mua, cô bán chè hỏi em về ăn Tết hồi nào. Mình nhìn kỹ hóa ra là người quen, chị dâu của đứa bạn thân. Hồi xưa, đến phòng trọ nó chơi hay gặp chị, rồi bỗng dưng không thấy nữa. Thì ra, mấy năm nay chị bỏ thành phố về quê ở nhà chồng, nấu chè bán để trang trải kinh tế gia đình. Giờ trông chị lam lũ, da sạm, khác hẳn thời con gái mượt mà. Vừa ăn vừa nghe chị kể về cảnh làm dâu, cảnh làm vợ mà xót xa vô cùng! May mà có gánh chè đắp đổi qua ngày, có đồng vô đồng ra cho con cái ăn học.

Dường như thời gian lần lượt trả lời số phận từng con người!

Trưa nay tôi bỗng thèm chén bánh lọt, nhớ lời rao lanh lảnh và tiếng cót két của quang gánh trên đôi vai nhỏ nhắn của người phụ nữ quê. Bánh lọt ngon, ngọt và có cả nỗi vất vả gồng gánh gia đình của người mẹ, người chị.

Thương và nhớ vô cùng chén bánh lọt quê nhà!

Hoàng Lộc